Tôi để bữa sáng lên bàn Trình Húc rồi đi lấy nước. Tình cờ thấy Trình Chi và Trình Húc đang nói chuyện.
"Anh à, dạo này anh gần gũi với Giang Dung quá đấy! Trường cấm yêu sớm, mẹ mà biết được, bà sẽ nổi gi/ận cho xem."
"Ngốc quá, thân thiết chút đã là yêu đương à? Anh chỉ thấy cô ta khá thú vị thôi. Chán rồi thì em giúp anh đuổi đi, anh gh/ét nhất loại con gái bám dính như sam này."
Trình Chi tỏ ra khó xử: "Anh, làm thế không tốt lắm đâu? Đến lúc đó em sẽ cố gắng khuyên cô ấy."
Tôi bật cười lạnh. Khuyên kiểu gì? Tìm người đ/á/nh cho cô gái đó một trận, rồi nói: "Mày còn tiếp cận Trình Húc nữa, lần sau sẽ chụp ảnh kh/ỏa th/ân mày đấy" à?
Những việc làm của Trình Chi đều là lén lút sau lưng Trình Húc.
Nên từ góc nhìn của Trình Húc, những nữ sinh bám lấy mình kia là sau khi được em gái khuyên nhủ một hồi thì nghĩ thông suốt, rồi rời đi.
Trình Húc hài lòng xoa đầu Trình Chi: "Vẫn là Chi Chi nhà ta tốt bụng nhất."
Quay về chỗ ngồi, Trình Húc đang nhăn nhó ăn bữa sáng tôi nhờ tài xế m/ua.
Thấy tôi vào, mặt hắn lập tức giãn ra, khác hẳn vẻ đ/ộc địa lúc nãy.
"Giang Dung, đồ ăn sáng cậu m/ua ở đâu thế? Ngon lắm."
Tôi mỉm cười. Ngon ư? Trong đó có thứ rau mùi hắn gh/ét nhất đấy.
"Nhờ cô giúp việc ở nhà làm riêng cho cậu đấy, cậu thích là tốt rồi."
Tôi không nói thêm gì nữa, ngồi xuống mở sách yên tĩnh học bài.
Trình Húc ở bên cạnh ngồi không yên, hỏi: "Giang Dung, cậu có bôi th/uốc đều không? Con gái mà để s/ẹo trên tay thì x/ấu lắm đấy."
Ánh mắt tôi vô thức liếc về cánh tay trắng nõn lộ ra khi Trình Chi xắn tay áo.
Cánh tay Giang Điềm đầy m/áu, khâu tới hơn chục mũi - đó là do lúc nhảy lầu bị sợi dây thép cố định băng rôn trên cây móc rá/ch.
Những tổn thương đó rơi lên người em, rất có thể sẽ trở thành những vết s/ẹo nh/ục nh/ã không bao giờ xóa sạch được.
Cho nên, cánh tay kia của Trình Chi dường như quá mịn màng, và trắng đến chói mắt.
Thấy tôi không thèm để ý đến mình, Trình Húc có chút thất vọng, hồi lâu không thấy động tĩnh, đối diện với cuốn sổ không biết đang loay hoay cái gì.
Đến hết giờ học sáng, hắn hãnh diện giơ lên một bức phác họa.
Ánh nắng xuyên qua, hòa quyện bóng tối. Đường nét khuôn mặt nghiêng của cô gái tinh tế, như một con bướm dừng chân ngắn ngủi trong ánh sáng, yên tĩnh tươi đẹp, khiến người ta không nỡ làm phiền.
Mắt hắn sáng lấp lánh, cười đắc chí: "Sao, giống cậu lắm phải không?"
Đúng là rất giống. Từng nét vẽ tỉ mỉ cho thấy tâm huyết người vẽ.
Nghe nói Trình Húc định thi vào trường Mỹ thuật.
Bàn tay hắn thon dài, xươ/ng khớp rõ ràng, đẹp như tay người mẫu.
Tất nhiên, ngoài việc tay đẹp, vẽ cũng đẹp.
Nếu phế đi, hẳn sẽ rất thú vị.
"Trình Húc, nếu sau này không vẽ được nữa, cậu sẽ làm gì?"
Trình Húc gi/ật mình: "Chưa từng nghĩ tới. Cả đời này tôi sinh ra là để vẽ tranh."
"Cha tôi cũng từng nói thế. Ông bảo cả đời ông là để chuộc tội."
Vì một sơ suất năm xưa, nên phải dùng cả đời để đền đáp. Giờ đây, vì vài kẻ nào đó, tội lỗi của ông càng sâu hơn.
Trình Húc không hiểu: "Sao lại thế? Sống là vì yêu mà. Yêu ước mơ, yêu người mình thương, sao bác lại bi quan thế?"
Tôi hơi kinh ngạc, lời này không giống như thốt ra từ miệng kẻ ích kỷ như hắn.
Nhưng nghĩ lại, tôi hiểu ra.
Cha mẹ Trình Húc rất yêu nhau, hắn là kết tinh tình yêu của họ, nên đã dành mọi sự sủng ái cho Trình Húc.
Sau này, vì không thể sinh thêm, họ đã nhận một bé gái mồ côi làm bạn cho Trình Húc.
Trình Húc đã thấy những tình cảm gia đình và tình yêu tốt đẹp nhất, nên theo hắn thấy, muốn có được tình cảm thuần khiết không hề khó.
Nhưng rồi, có Trình Chi âm thầm can thiệp, dần dà những tình cảm trong sáng ấy biến thành sự tiếp cận có toan tính.
Những thứ tình cảm chủ động dâng đến trước mặt Trình Húc trở thành gánh nặng và miếng cao dán da chó không dứt ra được.
Biết bao nhiêu người dâng hiến trái tim chân thành cho Trình Húc, hắn vơ đũa cả nắm coi đó là vết nhơ, nhưng lại cực kỳ ham thích thái độ lúc gần lúc xa này của tôi.
Đúng là đồ ti tiện.
Rồi khi tôi thường xuyên nhờ lớp trưởng giảng bài, sự bất an của Trình Húc lên tới đỉnh điểm.
Tan học hôm ấy, hắn chặn tôi lại trong lớp.
Chàng trai dáng cao g/ầy, dù cao hơn tôi cả cái đầu nhưng khí thế yếu ớt lạ thường.
Khóe mắt hắn cụp xuống, giọng đầy oán trách: "Giang Dung, rõ ràng tôi mới là bạn thân nhất của cậu ở trường mà."
Tôi nhìn hắn một lúc: "Nhưng cậu từng nói, gh/ét nhất mấy cô gái bám đuôi như sam."
Nghe vậy, hắn trợn mắt, mặt biến sắc: "Cậu nghe thấy rồi à? Khác mà, cậu và họ khác nhau."
Tôi buồn bã: "Trình Húc, cậu rất tốt. Nhưng tôi thực sự sợ lòng chân thành của mình bị phụ bạc, lại bị tổn thương lần nữa. Thành thật xin lỗi, chúng ta làm bạn bình thường thôi nhé!"
Tôi quay đi, Trình Húc ôm ch/ặt lấy tôi: "Giang Dung, tôi sẽ cho cậu thấy, cậu ở chỗ tôi không giống với những người khác."
Từ ngày đó trở đi, Trình Húc h/ận không thể để cho tất cả mọi người biết, đối với hắn, tôi là một sự tồn tại đặc biệt.
Hắn ngày nào cũng mang bữa sáng cho tôi, giờ ra chơi giúp tôi lấy nước, xếp hàng m/ua cơm trưa, đợi tôi đi học về chung. Thậm chí còn chặn cậu em khóa dưới gửi thư tình cho tôi ở con hẻm sau trường đ/á/nh cho một trận.
Trình Húc được nuông từ nhỏ nên tính khí rất x/ấu. Nhưng trước mặt tôi chưa từng to tiếng.
Tôi không thích hắn nổi nóng ồn ào trong lớp, hắn liền kiềm chế tính bướng bỉnh. còn chặn cậu em khóa dưới gửi thư tình cho tôi ở con hẻm sau trường đ/á/nh cho một trận.
Dần dà, mọi người đều x/á/c nhận: Bạn cùng bàn của Trình Húc là thứ tồn tại đ/ộc nhất vô nhị với hắn.
Chẳng bao lâu, có kẻ không ngồi yên được.
Cầm đầu là Chu Nghệ thường xuyên đi theo bên cạnh Trình Chi.
Một nhóm người đẩy tôi vào buồng vệ sinh. Một chậu nước đ/á dội xuống đầu.
Đang lúc giữa thu, đồng phục ướt sũng dính vào người, lạnh đến mức tôi tê dại cả da đầu, toàn thân không ngừng r/un r/ẩy.
"Giang Dung, mày đúng là trơ trẽn! Ai cho mày gần gũi Trình Húc thế?"
Chu Nghệ quát: "Lắm lời! L/ột đồ nó ra chụp ảnh nhanh lên!"
Tôi vùng vẫy vài cái, đồng phục bị l/ột ra, có người lấy điện thoại ra chụp mấy tấm.