Sau lần cãi nhau trước, thực ra tôi cũng đã ngẫm nghĩ lại.

Ở nhà hình như tôi đúng là chẳng làm gì thật.

Nhưng suy đi tính lại, cái này cũng đâu có trách tôi được.

Tôi cất viên đ/á vào túi giấu thật kỹ, rồi tiến lại gần kéo kéo tay áo Yến Dự.

Tôi cúi gầm mặt, lý nhí bảo anh ta: "Còn một chuyện nữa, anh đuổi dì Trần đi đi."

Anh ta chau mày: "Lý do."

"Dì ấy tranh hết việc của tôi rồi." Tôi giải thích: "Anh còn chê tôi chẳng làm gì cả, nhưng rõ ràng tôi đâu có cố ý."

"Tại vì dì Trần làm hết rồi nên tôi mới chẳng còn việc gì để làm nữa."

"..."

Yến Dự im lặng một hồi, vẻ mặt đầy bất lực: "Cậu tranh việc với người ta làm gì?"

Tôi định mở miệng cãi lại, Yến Dự đã nói tiếp: "Đừng có quậy nữa, cậu làm có ra h/ồn không mà đòi làm?"

"Mấy việc đó không cần cậu động tay vào, cậu cứ... ngoan ngoãn ở yên đấy, đừng có gây thêm rắc rối là được rồi."

"Là anh nói đấy nhé."

Tôi cố nén nụ cười đang chực hếch lên nơi khóe miệng.

Vậy là có thể tiếp tục lười biếng rồi, hi hi.

Có quá nhiều thứ muốn ăn, nên cứ dăm bữa nửa tháng tôi lại bắt Yến Dự m/ua đồ ăn khuya về cho mình.

Anh ta lúc nào cũng m/ua thiếu một hai món gì đó. Dù vậy, tôi vẫn ăn không hết.

Thế là tôi đem đồ thừa bỏ vào tủ lạnh, quyết định để mai ăn tiếp.

Hôm sau Yến Dự được nghỉ, không phải đi làm.

Buổi sáng trước khi ăn điểm tâm, tôi lôi nửa ly trà sữa trong tủ lạnh ra.

Đang định rít một hơi trà sữa đ/á thơm nồng thì từ phía sau đột nhiên có một bàn tay vươn ra, gi/ật phắt thứ trên tay tôi đi.

Tiếp đó, ly trà sữa ấy bị anh ta nhẫn tâm ném thẳng vào thùng rác.

"!!!"

Tôi quay lại trừng mắt gi/ận dữ: "Sao anh lại vứt trà sữa của tôi?!"

"Để qua đêm rồi mà còn uống à?" Giọng anh ta nghiêm nghị: "Vả lại cậu còn đang để bụng rỗng."

Tôi chẳng thèm nghe, chỉ một mực trách móc anh ta: "Anh lãng phí lương thực. Anh tiêu đời rồi, anh sẽ bị Thú thần đại nhân giáng tội cho coi."

"Sắp bị sét đ/á/nh đến nơi rồi đấy."

Vẻ mặt tôi cực kỳ nghiêm trọng, nhưng Yến Dự vẫn chẳng mảy may lay chuyển.

Anh ta đưa tay nhéo ch/ặt hai bên má tôi, hừ lạnh: "Đúng là đồ không biết điều."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Bị Alpha Cưỡng Ép

Chương 7
Tôi là Du Mộc - tấm bia đỡ đạn beta ở học viện quý tộc, mái tóc rèm dày cùng cặp kính đen che đi đôi mắt u ám của mình. Đối lập hoàn toàn với tôi là hội trưởng học sinh Phó Thanh Từ. Hắn là alpha đỉnh cao, xuất thân danh giá, vẻ ngoài lạnh lùng kiêu sa lại mang nét thanh tú tuyệt trần. Bề ngoài, chúng tôi chẳng có điểm chung nào. Thế nhưng hội cuồng của hắn lại cực kỳ ghét bỏ tôi: "Phát ngán! Du Mộc có tư cách gì ngồi chung bàn với hội trưởng? Như ruồi nhặng phiền toái!" "Beta tầm thường, nghe nâu vào đây bằng học bổng đặc biệt. Cả người bốc mùi bãi rác!" "Khiếp quá, Du Mộc chết đi! Đừng dám xuất hiện quanh nam thần nữa!" Nhưng bọn họ đâu biết rằng, mỗi đêm alpha đỉnh cao ấy lại vén mái tóc rèm của tôi để trao những nụ hôn cuồng nhiệt. Gục đầu giữa đùi tôi, hắn hỏi đi hỏi lại như kẻ cuồng si: "Bao giờ em mới chịu công khai chuyện tình này?"
Hiện đại
Boys Love
ABO
88
Thiên Quan Tứ Tà Chương 2: Ma treo cổ áo đỏ