Sau lần cãi nhau trước, thực ra tôi cũng đã ngẫm nghĩ lại.

Ở nhà hình như tôi đúng là chẳng làm gì thật.

Nhưng suy đi tính lại, cái này cũng đâu có trách tôi được.

Tôi cất viên đ/á vào túi giấu thật kỹ, rồi tiến lại gần kéo kéo tay áo Yến Dự.

Tôi cúi gầm mặt, lý nhí bảo anh ta: "Còn một chuyện nữa, anh đuổi dì Trần đi đi."

Anh ta chau mày: "Lý do."

"Dì ấy tranh hết việc của tôi rồi." Tôi giải thích: "Anh còn chê tôi chẳng làm gì cả, nhưng rõ ràng tôi đâu có cố ý."

"Tại vì dì Trần làm hết rồi nên tôi mới chẳng còn việc gì để làm nữa."

"..."

Yến Dự im lặng một hồi, vẻ mặt đầy bất lực: "Cậu tranh việc với người ta làm gì?"

Tôi định mở miệng cãi lại, Yến Dự đã nói tiếp: "Đừng có quậy nữa, cậu làm có ra h/ồn không mà đòi làm?"

"Mấy việc đó không cần cậu động tay vào, cậu cứ... ngoan ngoãn ở yên đấy, đừng có gây thêm rắc rối là được rồi."

"Là anh nói đấy nhé."

Tôi cố nén nụ cười đang chực hếch lên nơi khóe miệng.

Vậy là có thể tiếp tục lười biếng rồi, hi hi.

Có quá nhiều thứ muốn ăn, nên cứ dăm bữa nửa tháng tôi lại bắt Yến Dự m/ua đồ ăn khuya về cho mình.

Anh ta lúc nào cũng m/ua thiếu một hai món gì đó. Dù vậy, tôi vẫn ăn không hết.

Thế là tôi đem đồ thừa bỏ vào tủ lạnh, quyết định để mai ăn tiếp.

Hôm sau Yến Dự được nghỉ, không phải đi làm.

Buổi sáng trước khi ăn điểm tâm, tôi lôi nửa ly trà sữa trong tủ lạnh ra.

Đang định rít một hơi trà sữa đ/á thơm nồng thì từ phía sau đột nhiên có một bàn tay vươn ra, gi/ật phắt thứ trên tay tôi đi.

Tiếp đó, ly trà sữa ấy bị anh ta nhẫn tâm ném thẳng vào thùng rác.

"!!!"

Tôi quay lại trừng mắt gi/ận dữ: "Sao anh lại vứt trà sữa của tôi?!"

"Để qua đêm rồi mà còn uống à?" Giọng anh ta nghiêm nghị: "Vả lại cậu còn đang để bụng rỗng."

Tôi chẳng thèm nghe, chỉ một mực trách móc anh ta: "Anh lãng phí lương thực. Anh tiêu đời rồi, anh sẽ bị Thú thần đại nhân giáng tội cho coi."

"Sắp bị sét đ/á/nh đến nơi rồi đấy."

Vẻ mặt tôi cực kỳ nghiêm trọng, nhưng Yến Dự vẫn chẳng mảy may lay chuyển.

Anh ta đưa tay nhéo ch/ặt hai bên má tôi, hừ lạnh: "Đúng là đồ không biết điều."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm