“Anh ơi, dù em chưa phân hóa, không ngửi được mùi tin tức tố, nhưng người anh thơm quá.”

“Anh đến kỳ phát tình rồi à? Muốn cắn em không?”

“Ôm em đi, anh…”

------

Tôi bị tiếng chuông điện thoại đ/á/nh thức.

Trong mơ, Tần Yến với khuôn mặt ngây thơ xinh đẹp đang nũng nịu với tôi.

Tôi mở mắt ra, hơi thở gấp gáp.

Mùi tin tức tố nồng nặc khắp phòng.

Tôi lẩm bẩm ch/ửi thề.

Dù chẳng phải kỳ phát tình, nhưng mỗi lần mơ thấy Tần Yến, cả người tôi đều nóng rực.

Rõ ràng Tần Yến đã bỏ đi không lời từ biệt từ lâu lắm rồi.

Ch*t ti/ệt.

Sao vẫn không quên được.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi bực dọc bắt máy:

“Đêm hôm khuya khoắt, mày tốt nhất nên có việc quan trọng.”

Giọng Lâm Tiêu - bạn thân từ nhỏ của tôi - vang lên đầy lo lắng:

“Lục Minh, Omega tao nuôi đột nhiên khó chịu. Cậu ấy sợ bác sĩ, mày qua xem giúp đi.”

Nghe vậy tôi càng bực hơn.

Lâm Tiêu đúng là đóng vai nam chính tiểu thuyết quá đà rồi.

Tôi dù sao cũng là bác sĩ danh tiếng, đêm hôm bắt tôi tới khám cho chim non mới nuôi của cậu ta là có ý gì đấy.

Lâm Tiêu xứng sao?

Tôi thẳng thừng m/ắng:

“Lâm Tiêu, tao khuyên mày gỡ ngay mấy cái tiểu thuyết Tây Hồng Thị đi. Mấy cái truyện vớ vẩn gì đâu? Mày coi tao thành diễn viên phụ trong trò chơi của các người rồi hả…”

Cho tới khi cậu ta gửi qua một tấm ảnh.

Một cậu bé xinh xắn nằm trên giường, mặt mày tái nhợt.

Tôi im bặt.

Nét mặt yếu ớt đáng thương kia khiến tôi vô thức nghĩ tới Tần Yến.

Lời ch/ửi thề nghẹn lại.

Như bị m/a đưa lối, tôi đồng ý:

“Được, mai tao qua xem.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
5 Đồng Trần Chương 36
8 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm