Cơn mưa như trút nước, ngay lập tức bị chặn lại.

Tôi ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Thẩm Tinh Trạch.

Ánh mắt cậu ấy dường như có cả một bầu trời sao: "Nhìn ngây ra thế? Có phải thấy anh đây đẹp trai quá không?"

Tôi khẽ đáp: "Cậu nhỏ tuổi hơn tôi."

"Với khuôn mặt búp bê và đôi mắt tròn xoe của cậu, nhiều lắm là mười lăm tuổi thôi!"

...

Hình như cậu ấy đang khen tôi, nhưng nghĩ kỹ lại thì không phải.

Nhất thời tôi không biết phải phản ứng thế nào.

Suốt đoạn đường im lặng, chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt ô.

Đi thêm một con phố nữa là đến trường.

Từ xa, tôi đã thấy cái bụng to đặc trưng của thầy giám thị.

Ở cổng trường cũng có rất nhiều học sinh quay lại, hầu như ai đi qua cũng nhìn về phía chúng tôi.

Ngoài chuyện học hành, tôi không muốn mình bị chú ý vì bất cứ điều gì khác.

Tôi bước chậm lại, mỉm cười với Thẩm Tinh Trạch: "Cảm ơn cậu, bây giờ mưa nhỏ rồi, tôi tự chạy về cũng được."

Tôi đưa chiếc ô cho cậu ấy.

Cậu ấy nhìn tôi hai giây: "Với cái chân ngắn của cậu thì chạy cả năm cũng chưa đến..."

====================

Chương 5:

Nói rồi, cậu ấy nhét chiếc ô vào lòng tôi, sải bước chạy vào màn mưa.

"Thẩm Tinh Trạch..."

Tôi gọi một tiếng, nhưng cậu ấy không quay đầu lại.

Một cơn gió lớn thổi qua, tôi rùng mình.

Hóa ra vừa nãy là nhờ cậu ấy đứng bên cạnh che chắn, tôi mới không thấy lạnh.

Trước giờ tự học buổi tối, Tần Nhan lớp 5 đến tìm tôi.

Cô ấy là "mỹ nhân ngốc" được cả khối công nhận, xinh đẹp, dáng chuẩn, tính tình hoạt bát, nhà lại giàu có.

Rất nhiều chàng trai thích cô ấy.

Nhưng trong lòng cô ấy chỉ có Thẩm Tinh Trạch.

"Nếu cậu đến tìm tôi để viết thư tình hộ thì không cần đâu, Thẩm Tinh Trạch không thích những thứ văn vẻ."

Tần Nhan đỏ mặt, đưa cho tôi một phong thư màu hồng: "Chuyện đó thì tôi biết rồi, tôi muốn nhờ cậu giúp tôi đưa cho cậu ấy một bức thư tình.

"Đây là do tự tay tôi viết."

Tôi đang sắp xếp bài vở: "Vậy thì cậu tự đi mà đưa."

Mặt Tần Nhan càng đỏ hơn: "Cậu ấy lúc nào cũng hung dữ, người ta hơi sợ, để vào ngăn bàn lại sợ cậu ấy không thèm xem mà vứt đi."

Cô ấy nắm lấy cánh tay tôi nũng nịu: "Cậu giúp tớ đưa thư, rồi nói vài lời tốt đẹp hộ tớ, tớ cho cậu một trăm tệ."

Tôi nhìn chằm chằm vào phong bì màu hồng, hỏi: "Cậu chưa nghe nói về việc Thẩm Tinh Trạch tỏ tình với tôi bị từ chối à?"

Với tình huống như thế này, để tôi đi đưa thư, tôi không hiểu cô ấy đang nghĩ gì.

Tần Nhan bật cười: "Tớ biết bọn họ nói linh tinh, một tên c/ôn đ/ồ như Thẩm Tinh Trạch không thể nào thích một mọt sách như cậu được."

Tần Nhan giơ tờ tiền trước mặt tôi: "Đi mà, đi mà, chỉ có kẻ ngốc mới không cần tiền thôi!"

Đúng vậy, mẹ tôi phải cặm cụi rửa bát trong bếp cả ngày rưỡi mới ki/ếm được 100 tệ.

Giờ tự học buổi tối, tôi lén ra ngoài trước một phút, nấp sau lùm hoa cúc ở cổng trường để chờ đợi.

Đợi hơn mười phút, những học sinh nội trú cơ bản đã về hết, cậu ấy mới lững thững đến.

Cậu ấy đi phía trước với vẻ mặt lạnh lùng, mấy chàng trai phía sau thì cười đùa ầm ĩ.

Tôi nắm ch/ặt chiếc ô, khẽ gọi: "Thẩm Tinh Trạch."

Giọng tôi rất nhỏ, nhưng cậu ấy vẫn lập tức dừng lại, do dự nhìn về phía tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
11 Hái Đào Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm