Quản gia thấy tôi không giải thích thêm, cũng không truy vấn, chỉ nói một câu chúc mừng, ranh giới giữa chủ tớ được giữ rất chừng mực.
“Cảm ơn,” tôi nói.
Quản gia đưa tay chạm vào tai nghe, chắc hẳn là có người hầu đang báo cáo với ông.
Rất nhanh, ông nói với tôi: “Phó quan Giang, phòng sách hiện giờ không có ai, chúng ta có thể vào lấy sách rồi.”
“Vâng.”
Đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào một nơi khác ngoài phòng khách.
Tôi theo quản gia đi vào bên trong. Ông ấy liên tục mở những cánh cửa trượt, tôi bị lối đi ngoằn ngoèo làm cho hoa mắt, không tài nào hiểu nổi lối thiết kế của giới nhà giàu.
Đi được năm phút, lên lầu hai, lại băng qua một hành lang, quản gia cuối cùng cũng dừng lại trước một căn phòng: “Đây chính là phòng sách của thiếu gia.”
Tôi gật đầu.
Hèn gì Lý Văn Tiêu không ở lại khách sạn, nơi này quá phù hợp với cái sở thích cứ mỗi lần lại đổi một chỗ của hắn.
Có thể bắt đầu từ phòng sách, sau đó chuyển chiến trường sang hành lang... ồ, hành lang không thấy ai, chắc là đang ở ban công nào đó.
Quản gia vặn nắm cửa: “Mời vào.”
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tiếng o o của hệ thống thông gió công suất tối đa truyền ra ngoài.
Mùi pheromone khuynh diệp nồng đậm ập thẳng vào mặt, lẫn trong đó là một chút hương hoa phong lữ hồng nhạt của Omega.
Quản gia là Beta nên không ngửi thấy, còn tôi vì lịch sự, chỉ đành kìm nén ý muốn lôi mặt nạ lọc ra.
Tôi rảo bước thẳng về phía giá sách, muốn lấy sách thật nhanh rồi rời xa căn phòng này.
Lướt vội qua hàng sách đầu tiên, không thấy đâu cả.
Tôi định chuyển sang hàng kế tiếp, trong tầm mắt thoáng thấy có thứ gì đó động đậy, theo bản năng tôi quay đầu lại—
Sau bàn làm việc rộng lớn, chiếc ghế bành màu đen vốn đang quay lưng lại giờ đã xoay mặt ra.
Người đàn ông trên ghế có vẻ ngoài tuấn mỹ vô song, ánh mắt âm u, sắc mặt tái nhợt, hai gò má ửng hồng vì b/ệnh.
Hắn vẫn mặc bộ vest buổi sáng, chiếc cà vạt đó chính là do tự tay tôi thắt.
Là Lý Văn Tiêu.
Đại n/ão tôi trống rỗng.
Tại sao hắn lại ở đây? Tô thiếu gia đâu?
Chẳng lẽ lúc này hắn không phải đang bận đá/nh dấu Tô thiếu gia sao!
Lý Văn Tiêu nhìn tôi, nhếch môi: “Giang Vô, sao không cười nữa, chẳng phải vừa có chuyện vui lớn xảy ra sao?”
Hắn nghe thấy cả đoạn đối thoại giữa tôi và quản gia ở phòng khách.
Không, đúng hơn là từ lúc tôi đến cổng nhà họ Lý, hắn đã nghe toàn bộ qua tai nghe của quản gia rồi.
Giọng điệu của Lý Văn Tiêu rất bình tĩnh, thậm chí không hề tỏa ra áp lực khủng bố đặc trưng của Alpha cấp cao trong kỳ nh.ạy cả.m.
Thế nhưng, dưới hệ thống thông gió cấp quân sự, mùi pheromone vẫn cứ nồng đậm dần lên.
Cả đôi mắt đang dần ánh lên tia sáng đỏ rực.
Tất cả đều báo hiệu hắn đã tiến gần đến điểm bùng n/ổ của kỳ nh.ạy cả.m.
Toàn thân tôi cứng đờ tại chỗ, như con mồi bị rắn đ/ộc nhắm trúng.
Khi ánh mắt rơi vào thứ trong tay hắn, tôi càng không thể kiểm soát được mà r/un r/ẩy.
Đựng trong hộp trong suốt, niêm phong bằng băng dính đen vàng, tổng cộng mười ống th/uốc ức chế hoàn toàn mới chưa bóc tem.
Alpha cấp cao là nguồn lực chiến đấu quan trọng của quốc gia.
Loại người này dùng th/uốc ức chế thông thường không có tác dụng, cần phải nhận th/uốc ức chế chuyên dụng từ bộ phận nghiên c/ứu quân đội mỗi tháng.
Chẳng phải tên Omega kia nói Lý Văn Tiêu đã tiêm năm sáu ống rồi sao?
“Cậu...” tôi run giọng lên tiếng, “Cậu như vậy sẽ khiến pheromone bạo động đấy, tiêm một ống th/uốc ức chế trước đi...”
Sử dụng quá liều th/uốc ức chế một lần cùng lắm chỉ gây rối lo/ạn pheromone, nhưng bạo động pheromone sẽ dẫn đến việc mất kiểm soát hoàn toàn.
Mức độ nguy hiểm của kẻ mất kiểm soát cao hơn nhiều so với kẻ bị rối lo/ạn, trên bản tin, điều này chắc chắn sẽ đi kèm với những con số thương vo/ng nghiêm trọng.
Lý Văn Tiêu cười khẽ, nhìn chằm chằm vào tôi.
“Cậu tự tay đưa th/uốc kích dục cho Tô Mạch Lan, giờ tôi trúng th/uốc, chẳng phải chính là điều cậu muốn sao?”
Ban đầu đúng là vậy. Với điều kiện là phải có một Omega đến thay thế th/uốc ức chế, dùng Omega để ngăn chặn cơn bạo động pheromone sắp tới, hoàn thành việc liên kết AO.
Nhưng giờ Omega không còn ở đây nữa.
Ở đây chỉ có tôi.
Khoan đã, không đúng, còn quản gia nữa!
Quản gia đã phục vụ nhà họ Lý mấy chục năm, trung thành tuyệt đối, chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn người thừa kế duy nhất của Lý gia bị bạo động pheromone!
Như vừa vớ được cọc c/ứu mạng, tôi vội vã nhìn ra cửa, nhưng chỗ quản gia đứng lúc nãy giờ đã trống không.
Đúng lúc đó, một tiếng “tít” khẽ vang lên, tiếng o o của hệ thống thông gió đột ngột biến mất.
Luồng khí khuynh diệp bùng n/ổ như có thực thể, ập tới như một con sóng thần bao trùm lấy tôi.
Tôi lập tức không thở nổi, ôm lấy cổ đ/au đớn khom lưng, cố gắng lấy mặt nạ lọc ra, nhưng đeo vào rồi cũng chẳng khá hơn, ngược lại còn cảm thấy ngạt thở hơn.
Tiếng bánh xe ghế bành m/a sát với mặt sàn.
Tôi khó nhọc ngẩng đầu lên, Lý Văn Tiêu đã đứng dậy từ sau bàn làm việc, cầm hộp th/uốc ức chế, năm ngón tay siết ch/ặt—
Toàn bộ th/uốc ức chế đều bị hắn bóp nát bằng tay không.
“Chạy đi, Giang Vô.” Người đàn ông từng bước từng bước tiến về phía tôi, “Chậm một phút bị tôi bắt được, cậu sẽ bớt được một phút chịu ph/ạt.”