Khi Thỏ Trắng Gặp Kẻ Điên Cuồng

Chương 4

16/10/2025 14:35

Tên ngốc nào lại làm chuyện này?

Kỹ thuật còn cao siêu như thế?

Đêm dài thăm thẳm, tôi ngất đi không biết bao nhiêu lần.

Khi tôi tỉnh dậy, đã gần trưa.

Mở mắt liền thấy Hứa Tân Nam đang ngồi xếp bằng ở góc phòng, ánh mắt tò mò nhìn tôi.

Chạm phải ánh mắt tôi, cậu ấy khẽ run.

Vẻ ngoài cậu ấy ngây thơ vô hại, hình ảnh đêm qua chợt hiện về, tôi khàn giọng van xin, cậu ấy vẫn không buông tha, cứ như á/c m/a vậy.

Đang định mặc đồ trốn đi thì tôi nghe tiếng thấy cười khúc khích: “Anh kỳ quá đi, ngủ không mặc đồ. Trưa rồi, A Nam dậy từ sớm luôn đó.”

Tôi suýt bật cười.

Không mặc đồ là do tôi muốn sao?

Ai đã cởi đồ tôi đêm qua?

Ai khiến tôi dậy trễ chứ?

Tên tội đồ này còn giả ng/u à?

Thấy mặt tôi tối sầm, Hứa Tân Nam cúi đầu ủ rũ: “A Nam lại nói sai rồi. Anh cũng gh/ét em ư? Chỉ còn anh chịu nói chuyện với em thôi…”

Cậu ấy khóc nức nở, khóe mắt đỏ hoe.

Nhìn cậu ấy thảm thương như vậy, đầu óc tôi như sắp n/ổ tung.

Tôi mới là người cần khóc đây này!

Không nhịn nổi, tôi gào lên: “Im đi! Diễn đủ chưa? Đêm qua ai b/ắt n/ạt tôi? Ăn sạch tôi rồi còn giả nai à! Hứa Tân Nam, cậu có b/ệnh à?”

Hứa Tân Nam ngơ ngác, nước mắt ngừng rơi, mặt đỏ bừng.

Cậu ấy cắn ngón tay lắp bắp: “Anh nói gì thế? Đêm qua... À, bác quản gia bảo đêm tân hôn phải hôn nhau. Em hôn anh à? A Nam ngại quá. Sao em không nhớ gì nhỉ? Đầu em đ/au quá!”

Cậu ấy ôm đầu vật vã, mồ hôi lấm tấm.

Tôi vội vỗ lưng an ủi.

Cậu ấy không nhớ chuyện đêm qua sao?

Vẻ ngây ngô hiện tại không giống giả vờ.

Một ý nghĩ lóe lên: Có phải cậu ấy bị t/âm th/ần phân liệt không?

Người ngoài chỉ biết Hứa tam thiếu gia ngốc nghếch, nhưng không rõ mức độ.

Người nhà họ Hứa kín miệng.

Có lẽ tình trạng của Hứa Tân Nam phức tạp hơn tưởng tượng.

Điện thoại reo lên.

Mẹ tôi hồ hởi nói: “Con trai, nhờ con mà công ty thoát nạn rồi! Nhà họ Hứa vừa chuyển tiền vào sáng nay, mẹ đem đi đầu tư hết rồi. Con ở yên đó nhé.”

Bà cúp máy trước khi tôi kịp phản đối.

Kế hoạch bỏ trốn thất bại.

Cả ngày tôi như bảo mẫu của Hứa Tân Nam: Ăn uống, chơi đồ chơi.

Kim đồng hồ chầm chậm trôi, lòng tôi bất an.

Cậu ấy ngốc nghếch vào ban ngày, đêm đến lại hóa đi/ên.

Xoa bóp eo lưng đ/au nhức, tôi thở dài.

Tôi thật sự không muốn trải qua thêm một đêm như thế nữa.

Lúc này, Hứa Tân Nam ngáp một cái, nói buồn ngủ rồi đi tắm, chuẩn bị lên giường.

Tiếng nước chảy trong phòng tắm khiến lòng tôi xao động.

Tôi lục lọi khắp phòng, cố tìm thứ gì đó có thể trói được Hứa Tân Nam, dù là chiếc khăn bông cũng được.

Nhưng khi kéo ngăn tủ cuối cùng, tôi đứng hình.

Trong góc khuất nhất có một chiếc c/òng tay cùng chìa khóa đi kèm.

Đúng lúc ấy, tiếng cười khẽ của Hứa Tân Nam vang lên phía sau: “Anh đang làm gì thế?”

“Muốn trói em lại à?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiên Cứu Viên Và Thú Nhân Hồ Ly HE

Chương 11
Đêm khuya tăng ca, viện nghiên cứu đưa đến một thú nhân hồ ly. Ngay lúc tôi chuẩn bị cấy chip vào vị trí trước tim cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận trôi nổi. [Công còn chưa biết, con chip trong tay ảnh đã bị một nghiên cứu viên khác ganh ghét tráo mất rồi. Chỉ chờ chip xảy ra sự cố là sẽ nhân cơ hội đuổi ảnh ra khỏi viện nghiên cứu.] [Mà nói mới nhớ, nếu lúc đầu công không cấy chip trước khi thụ tỉnh lại, liệu thụ đã sớm bỏ trốn rồi không? Thế thì câu chuyện của hai người còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc mất rồi.] [Nhưng chính con chip ấy đã khiến thụ chịu đủ đau khổ. Không có đoạn sau còn tốt hơn phải chịu hành hạ.] [...] Tôi khẽ cau mày. Chưa kịp xác minh những dòng bình luận ấy là thật hay giả… Một lưỡi dao lạnh băng đã đột ngột kề sát cổ tôi. Cậu ấy... tỉnh rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
207
Nhát gan Chương 7