Qủy Vào Cửa

Chương 9

10/06/2025 12:05

Vừa dứt lời ông tôi, bên ngoài đã vọng vào tiếng Cụ:

“Cả ơi, mở cửa mau! Thằng Hai nó đang đ/á/nh ch*t thằng Ba rồi!”

Ngoài hiên lập tức vang lên tiếng la thảm thiết, chói tai đến rợn người.

Là giọng của ông Ba.

Bà nội cau mày, quay sang hỏi nhỏ:

“Giờ tính sao đây ông?”

Chưa kịp trả lời, tiếng gõ cửa đã vang lên gấp gáp.

“Uỳnh!Uỳnh!Uỳnh!”

Như thể muốn đ/ập vỡ cánh cửa gỗ.

Ông tôi bước xuống phản, đặt chân lên chiếc ghế dài, tay cầm theo cây liềm sắc.

Ông trèo lên, dùng lưỡi liềm khoét một lỗ lớn trên mái tranh.

Ánh trăng hắt xuống, chiếu ánh sáng nhợt nhạt vào trong phòng.

Ông ngoắc tôi:

“Thu Bảo, lại đây.”

Tôi rón rén bước xuống giường, được ông bế lên, đẩy người chui qua lỗ hổng trên mái.

Tôi nằm ép sát người xuống lớp tranh, tim đ/ập thình thịch, sợ bị Trần M/ù phát hiện.

Chẳng mấy chốc, ông bà tôi cũng lần lượt chui lên.

Cả hai nằm rạp xuống bên cạnh tôi.

Ông giơ tay ra hiệu im lặng.

Tiếng Cụ lại vọng lên từ dưới sân, giọng the thé:

“Cả ơi, mở cửa mau! Không mở là tao trèo cửa sổ vào đấy!”

Vừa dứt lời thì nghe tiếng kính vỡ loảng xoảng.

Qua khe hở trên mái, tôi thấy Trần M/ù đã leo vào trong nhà qua cửa sổ.

Ông ta lục lọi khắp mọi góc, vừa tìm vừa lẩm bẩm:

“Chúng mày đâu hết rồi? Biến đi đâu cả thế?”

Ông ta đi tới góc bếp, mở nắp hầm khoai, cúi rạp người xuống nhìn vào.

Hầm nhà tôi sâu cỡ ba thước, bình thường muốn xuống được phải đặt thang gỗ.

Thấy Trần M/ù khom người nhìn lom lom xuống hầm, ông tôi thì thào:

“Để tôi xô nó xuống luôn.”

Nói rồi ông lặng lẽ tụt xuống, tay vẫn cầm ch/ặt cây liềm.

Trần M/ù đang mải nhìn vào trong hầm nên không phát hiện.

Ông tôi bước nhanh tới, lấy liềm đẩy mạnh. Trần M/ù mất đà, ngã nhào xuống hầm, phát ra tiếng “ầm” vang dội.

Từ dưới hầm vọng lên tiếng hét:

“Ui da! Ch*t cha tao rồi!”

Sau đó ông ta rống lên:

“Kéo tao lên! Đợi tao trèo được lên sẽ xơi tái lũ tụi mày!”

Biết Trần M/ù đã mắc bẫy, ông tôi mới yên tâm trèo lại lên mái, chui vào chỗ cũ.

Ông kéo nắp hầm đóng sập lại.

Xung quanh yên ắng kỳ lạ.

Dù động tĩnh lớn như thế mà phòng Tây vẫn tối om.

Không thấy Cụ hay ông Hai, ông Ba ló mặt ra xem.

Cả Cụ lẽ… đã xảy ra chuyện.

Ông tôi nhăn mặt nói nhỏ:

“Sáng mai gọi dân làng đến. Phải trị tội thằng Trần M/ù.”

Bà nội gật đầu:

“Ừ. Không thể để nó lộng hành thêm được.”

Suốt đêm đó, mấy người chúng tôi nằm rạp trên mái, không ai dám chợp mắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm