Ba phút sau, tôi, Giang Lệ, Cole và Lý Văn Tiêu ngồi xuống một quán ăn ở góc phố bên cạnh.
Nhân viên quán r/un r/ẩy phục vụ món ăn.
Cole vừa nãy cứ kêu đói, giờ đang húp mì sùm sụp: “Vị cũng được đấy.”
Giang Lệ: “Em ăn chậm thôi, có ai tranh với em đâu.”
Anh nhìn tôi và Lý Văn Tiêu: “Hai đứa hồi nhỏ cũng từng đến đây, còn nhớ không?”
Lý Văn Tiêu: “Vào sinh nhật sáu tuổi của Tiểu Ngô.”
Câu nói này x/ác nhận Giang Lệ không nhận nhầm người, Lý Văn Tiêu thực sự là tên nhóc thọt năm đó.
Trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng ch*t lặng.
Giờ đây, tôi phải nhanh chóng bịa ra một chuỗi trải nghiệm để tránh việc Giang Lệ biết được giao dịch giữa tôi và Lý Văn Tiêu.
Nhưng n/ão tôi không nghe lời, tự ý phát ra những thứ vô dụng.
Lúc thì là cảnh hồi nhỏ khi tôi thức dậy, thấy tên nhóc thọt im lặng chịu đựng bị chân tôi đạp vào mặt không biết bao lâu.
Lúc thì là cảnh Lý Văn Tiêu vác cẳng chân tôi lên vai, bóp cổ chân tôi, vừa nhìn tôi từ trên cao vừa hôn lên mu bàn chân tôi.
“Hắn không nhận ra em.”
Tôi gi/ật nảy mình, vội vàng hoàn h/ồn, chỉ sợ tên khốn Lý Văn Tiêu này thốt ra lời nào khó nghe.
Lý Văn Tiêu nói với Giang Lệ: “Lúc khám sức khỏe nhập học em đã nhận ra cậu ấy, sau vai cậu ấy có một nốt ruồi son.”
Giang Lệ cảm thán: “Vậy cậu tinh ý thật, lúc đó anh phải mất gần hai năm mới để ý thấy.”
Tên khốn Lý Văn Tiêu này đúng là nói dối không chớp mắt.
Lúc khám sức khỏe tôi căn bản còn chẳng gặp hắn.
Nhưng tôi không thể vạch trần hắn.
Chẳng lẽ lại nói tên khốn này thích làm từ phía sau, nên thứ hắn nhìn nhiều nhất chính là lưng tôi sao.
Cole càn quét sạch sẽ cả đĩa mì: “Em trai, làm ơn đưa anh tờ giấy ăn.”
“Ồ.” Khi tôi đưa giấy, chợt phát hiện trên tay Cole có đeo nhẫn.
Nghĩ đến phát sú/ng trước câu lạc bộ, tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến nhìn sang tay Giang Lệ, quả nhiên thấy cùng một kiểu.
Họ đeo nhẫn cặp.
Giang Lệ hắng giọng: “Tiểu Ngô, anh và Cole là người yêu của nhau.”
Tôi gật đầu, rất dứt khoát gọi một tiếng: “Anh Cole.”
Giang Lệ quả nhiên rất vui.
Anh nghiêm túc nói với tôi: “Tiểu Ngô, em là em trai của anh, điều đó mãi mãi không thay đổi, sau này anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh em.”
“Anh à, em biết mà.”
Tôi thực lòng cảm thấy vui cho Giang Lệ.
Tôi không còn là đứa trẻ chỉ biết làm nũng để nhận được sự cưng chiều của anh ấy nữa, tôi hy vọng anh ấy có thể hạnh phúc.
Ánh mắt Giang Lệ đảo giữa tôi và Lý Văn Tiêu: “Vậy hai đứa là...”
Bàn tay cầm d/ao nĩa của tôi siết ch/ặt lại.
Câu hỏi này cuối cùng cũng đến.
Những lời Lý Văn Tiêu hét trên trực thăng trước đó, thật khó để tin rằng chỉ là qu/an h/ệ bạn học.
Trong đầu tôi vừa rồi toàn là rác rưởi, vẫn chưa kịp bịa ra lý do.
Lý Văn Tiêu: “Bọn em cãi nhau.”
Này! Tôi cuống cuồ/ng đ/á hắn một cái dưới gầm bàn.
Giang Lệ: “Cãi nhau vì chuyện gì?”
Lý Văn Tiêu: “Tuyến thể của cậu ấy bị tổn thương nghiêm trọng, sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ, nhưng cậu ấy không chịu làm phẫu thuật phục hồi.”
“Cái gì?!” Giang Lệ và Cole đồng loạt nhìn tôi, ánh mắt vô cùng lo lắng.
Tiếp đó mọi chuyện đều nằm ngoài tầm kiểm soát.
Lý Văn Tiêu lôi ra đủ loại tài liệu ngay tại chỗ, Cole hóa ra lại học y, vừa xem vừa giải thích cho Giang Lệ.
Còn tôi, với tư cách là “b/ệnh nhân không nghe lời”, bị đuổi sang một bên ăn kem.
Cũng được thôi, lấy vấn đề nhỏ che đậy vấn đề lớn, giành cho tôi thời gian để biên soạn lại quá khứ.
Ngay trong ngày hôm đó tôi bị đưa về b/ệnh viện căn cứ, Giang Lệ dọc đường cứ trách tôi nghịch ngợm, lại vừa thấy may mắn vì có Lý Văn Tiêu ở đó.
Rồi ngày hôm sau tôi vào phòng phẫu thuật.
Một tuần sau tôi mới tỉnh táo hoàn toàn, lúc mở mắt ra còn thấy mơ hồ.
“Tỉnh rồi? Cảm giác thế nào?”
Tôi nhìn Cole bên cạnh giường: “Anh caasys đâu?”
“Anh em vừa tống cổ Lý Văn Tiêu ra ngoài rồi, giờ chắc đang đá/nh hắn đấy.”
Tôi nghi ngờ mình đang mơ: “Cái gì?”
Cole: “Vậy anh đi đá/nh tiếp đây, đổi Giang Lệ vào chăm em, trước đó hai đứa anh toàn thay phiên nhau đá/nh hắn đấy.”
Tôi: ???