Phong bao đỏ minh hôn

Chương 7

08/03/2024 17:17

Tôi cảm thấy rất may mắn vì đã lừa cô ấy rời đi, nhưng chân tôi vẫn mềm nhũn ra, tiếng thổi kèn, đ/ập cửa trước nhà tôi vẫn chưa dừng lại.

Tôi miễn cưỡng bám vào tường để đứng dậy, kéo lê đôi chân khập khiễng của mình, chạy hết sức có thể.

Bất kể tang lễ của cậu ta, đương nhiên bây giờ điều quan trọng là phải nhanh chóng chạy ra khỏi làng. Chỉ cần tôi có thể lên đường cái, nếu có một chiếc xe dừng lại là tôi có thể trốn thoát!

Nhưng khi chạy đi tôi mới nhận ra rằng mình đã chạy một vòng tròn quay trở lại chỗ cửa sổ phía sau nhà.

Tôi chạy thêm một vòng nữa lại quay trở lại cửa sổ phía sau nhà.

Cẩu Tử mang theo đội tang lễ vẫn đang đ/ập cửa trước nhà tôi không ngừng, tiếng ầm ầm đ/ập cửa không ngừng.

Q/uỷ đ/ập tường! (*Những điều không thể hiểu được xảy ra, chẳng hạn như bị lạc và luôn đi đến cùng một nơi)

Đây là Hoàng Tiểu Liên không muốn tôi đi, chính là cô ấy đ/ập tường ngăn cản tôi!

Tôi toát mồ hôi lạnh.

Phải làm gì đây!

Cẩu Tử đang canh cửa trước, rất có thể vì cậu ta biết rằng tôi không thể chạy thoát, nên cũng không vội vàng trói tôi lại, ngoại trừ đợi "giờ lành" ngày mười lăm ra thì không còn lời giải thích nào khác.

"Vương Tiểu Phi, đi theo em!"

Khi tôi đang cảm thấy bất lực, thì tôi thấy một cái đầu thò ra từ trong góc.

Đó là Trương Linh Linh, cô ấy đang vẫy tay với tôi.

Chiếc khăn quàng quanh cổ cô tung bay trong gió lạnh đặc biệt bắt mắt.

Tôi sải chân nhảy qua, túm lấy cổ áo cắn hai phát vào mặt cô ấy: "Giống như gặp lại người thân vật! Linh Linh, em nói đúng, c/on m/ẹ nó anh là một thằng ngốc!"

Trương Linh Linh trừng mắt nhìn tôi: "Anh hối h/ận vì đã vứt bỏ em sao? Thật đáng tiếc đã quá muộn rồi!"

Tôi nắm lấy tay cô ấy lắc lắc: "Anh xúc động quá, chuyện vẫn có thể tha thứ được. Bây giờ đừng nói chuyện đó nữa, mau đưa anh đi đi, anh sắp phát đi/ên rồi!"

"Được!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0