Lại Là Tháng Tư Một Năm Nhân Gian

Chương 1

21/11/2024 17:12

Trong lễ cưới, tôi thấy bạn trai cảnh sát đã hi sinh năm năm trước đứng trong góc.

Anh ấy dùng khẩu hình miệng nói:

"Theo anh về nhà đi."

Nước mắt trong nháy mắt rơi xuống.

Ngay khi tôi muốn liều lĩnh chạy về phía anh ấy, anh ấy lại lắc đầu.

Hóa ra, anh ấy nói rằng: "Ngoan, gả đi."

1

Người điều hành buổi lễ nói: "Cô dâu chú rể trao nhẫn."

Tôi muốn khóc, nhưng cuối cùng vẫn không khóc được.

Còn Tống Thừa Thanh, chồng của tôi, lại khóc như mưa.

Khi tay hắn run run cầm lấy nhẫn kim cương DR - cả đời chỉ có một, ánh mắt của tôi không nhịn được mà nhìn xung quanh.

Sau đó tôi nhìn thấy, ngồi phía trong góc sau lưng Tống Thừa Thanh có một bóng người quen thuộc.

Cái người mà trong mơ tôi cũng không thể mơ thấy, người yêu đã mất năm năm trước của tôi.

Tôi còn tưởng rằng mình xuất hiện ảo giác rồi.

Nhưng khi anh ấy ngẩng đầu lên, kinh ngạc khi phát hiện tôi đang nhìn anh ấy.

Trong giây lát khi ánh mắt giao nhau, tôi biết, không phải ảo giác.

Bạn trai cũ mất năm năm trước của tôi, Lương Viễn An, cứ như vậy xuất hiện trong lễ cưới của tôi.

Kín đáo âm thầm giống như vậy.

Trong lòng tôi xao động, bàn tay đang bị Tống Thừa Thanh nắm lấy hơi rụt lại.

Tôi thừa nhận, vào khoảng khắc ấy, tôi d/ao động.

Động tác nhỏ khó nhận ra này cuối cùng vẫn bị Tống Thừa Thanh phát hiện.

Hắn đặc biệt chú ý trạng thái của tôi, động tác trong giây lát liền dừng lại, dùng ánh mắt hỏi tôi làm sao vậy.

Tôi không nhịn được nhìn về phía Lương Viễn An.

Viền môi của anh ấy mấp máy, không phát ra tiếng mà nói: "Theo anh về nhà đi."

Một khắc đó, thế giới của tôi đất rung núi chuyển.

Tôi cất bước, muốn liều lĩnh đi về phía anh ấy, tới bên cạnh anh ấy.

Mà Tống Thừa Thanh nhận ra tôi đang nhìn về phía sau hắn, theo bản năng muốn quay đầu lại.

Tôi gi/ật mình: "Thừa Thanh, đừng quay đầu lại."

Cho dù Lương Viễn An ngay lúc này xuất hiện trước mặt tôi, cho dù anh ấy là người đời này tôi yêu nhất.

Tôi cũng không thể quay đầu lại.

Hôm nay là lễ kết hôn của tôi và Tống Thừa Thanh, hắn bỏ công chuẩn bị cẩn thận cả nửa năm nay. Tại bữa tiệc, ba mẹ đang ngồi, bạn bè đều có mặt.

Tôi làm sao có thể phá hủy tất thảy những thứ này?

Tôi lại liếc nhìn Lương Viễn An, anh ấy lắc đầu với tôi.

Sau đó tôi hiểu, hóa ra anh ấy nói rằng: "Ngoan, gả đi."

Tôi thu ánh mắt lại, chầm chậm chủ động đưa ngón áp út vào trong chiếc nhẫn.

Nhỏ bé, vừa vặn.

Giọng nói của người điều hành buổi lễ vang lên: "Buổi lễ kết thúc."

Sau đó là thời gian đi chúc rư/ợu, tôi phải về phía sau thay váy chúc rư/ợu.

Rời khỏi sân khấu chính rồi, tôi không nghĩ ngợi nhiều, nhấc váy đi về phía cửa sau.

Vừa nãy Lương Viễn An ngồi ở đó.

Tôi có thể nghe rõ tiếng thở gấp của mình, nhanh lên một chút, nhanh hơn chút nữa.

Lương Viễn An nhất định sẽ rời đi, lúc tôi tới cửa sau, tôi chỉ nhìn thấy một bóng người thoáng qua ở cuối hành lang dài.

Rất cao, thon g/ầy, chân đi hơi khập khiễng.

Ngay khi tôi chuẩn bị đuổi kịp, điện thoại cầm trên tay bỗng reo lên.

Là một dãy số xa lạ.

Không biết tại sao, tôi có thể x/á/c định, đây là Lương Viễn An.

Nhận điện thoại, giọng nói quen thuộc lọt vào tai: "Ngưng à, trở lại đi, tiếp tục lễ cưới của em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Màn thầu của Bối Lặc gia ta

Chương 8
Trước khi xuất cung thanh tu, Thái Phi đã chỉ định cho ta một môn hôn sự. Đối tượng là cháu trai nhà ngoại của nàng - Huyên Bối Lặc. Người người đều bảo Thái Phi mất trí rồi. Một tiểu cung nữ hầu hạ người khác, nếu được gả cho thị vệ đã là phúc phận, có đức có tài gì mà lấy được Bối Lặc đã tập tước? Đừng nói chi người ngoài, ngay cả bản thân ta cũng nghĩ vậy. Dù ta nấu ăn ngon lành, mỗi lần Thái Phi dùng đều vui vẻ tươi cười. Nhưng Thái Phi đâu vui đến mức nhận ta làm con nuôi, rồi gả đi theo lễ quận chúa chứ? Thôi... kệ vậy. Chiếc bánh trời rơi trúng đầu, lẽ nào lại không ăn? Thái Phi nương nương từng nói, cháu trai nhà nàng chính là một con khỉ háu ăn. Chỉ cần hắn no bụng đủ ngụm, đảm bảo ta sẽ ngồi vững vàng trên ngôi vị chủ mẫu. Đã như thế, ta hân hoan bước lên kiệu hoa.
Cổ trang
Ngôn Tình
2
Chỉ Lan Chương 8