Sau khi thiếu gia thật trở về, tôi - thiếu gia giả c/âm sắp bị đuổi khỏi nhà.
Thế nhưng anh ấy lại hiểu chuyện nói:
"Ba mẹ, cứ để Chúc Thanh ở lại đi. Cậu ấy đáng thương lắm."
Ba mẹ vui mừng vì sự lương thiện của anh ấy.
Còn tôi cũng vội dùng ngôn ngữ ký hiệu để cảm ơn.
Về sau, thiếu gia thật đ/è tôi xuống giường.
Tôi không thể nói được, chỉ có thể run run dùng ngôn ngữ ký hiệu m/ắng anh ấy là đồ cầm thú.
Rõ ràng nhìn hiểu ký hiệu của tôi, thế mà anh lại cố tình giả ngốc, vô tội hỏi:
"Cái gì cơ? Em muốn thêm một lần nữa à?"
Tôi: ???
1
Ngày Thẩm Nghiên Các trở về với thân phận thiếu gia thật, cả nhà họ Chúc đều vô cùng vui mừng.
Đứa con trai ruột của họ cao lớn tuấn tú, tính cách trầm ổn mà không kém phần ôn hòa.
Đích thị là hình mẫu "con nhà người ta" trong truyền thuyết.
Còn tôi, gã thiếu gia giả, đứng nép trong góc phòng, lòng đầy sợ hãi.
Bởi vì tôi sắp bị nhà họ Chúc đuổi đi rồi.
Một kẻ c/âm.
Một thằng ngốc đến đại học còn chẳng đỗ nổi.
Một đứa con giả đã làm mất mặt nhà họ Chúc suốt mười tám năm qua.
Người ta không muốn giữ lại cũng là chuyện bình thường.
Tôi thất vọng cụp mắt xuống, hàng mi dài đổ xuống một cái bóng đầy đáng thương.
Đột nhiên, Thẩm Nghiên Các nhìn về phía tôi, đôi mắt đen láy đầy ôn hòa.
"Mẹ, đó là Chúc Thanh sao ạ?"
Chúc mẫu liếc nhìn tôi một cái đầy khó chịu: "Đúng rồi đó."
"Một đứa c/âm, tính tình lại hèn nhát, đầu óc cũng có vấn đề, cứ ngốc nghếch thế nào ấy, bao nhiêu năm nay làm mất hết mặt mũi nhà họ Chúc. Cũng may là bố mẹ đã tìm được con rồi."
Chúc phụ cũng tiếp lời:
"Con đừng lo, con trai, bố sẽ sớm đuổi nó đi thôi."
Những lời này, tôi nghe rõ mồn một.
Không kìm được mà cúi đầu thấp hơn nữa.
Vừa nhút nhát lại vừa tự ti.
Thẩm Nghiên Các lại mím môi.
"Con nghĩ là đừng đuổi Chúc Thanh đi thì hơn, căn nhà kia cũng chẳng còn ai, sức khỏe cậu ấy lại không tốt, một mình sống thì ăn uống sinh hoạt đều là vấn đề."
Tôi hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh.
Không đuổi tôi đi ư?
Bố mẹ họ Chúc cũng rất bất ngờ.
Nhưng đây là yêu cầu đầu tiên của Thẩm Nghiên Các sau khi về nhà, bàn bạc một chút họ cũng đồng ý.
Hơn nữa, con trai thật vừa về đã đuổi con trai giả đi ngay thì cũng không tốt cho hình ảnh công ty nhà họ Chúc lắm.
Thế là sau khi hết lời khen ngợi tấm lòng lương thiện của anh, Chúc phụ mới lạnh lùng ra lệnh cho tôi:
"Chúc Thanh, mau qua cảm ơn Tiểu Các đi, từ nay về sau lời anh nói, con đều phải nghe theo."
Tôi lúng túng bước tới, ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu.
Đôi mắt vì cảm động mà rơm rớm nước, ươn ướt.
【Cảm ơn anh.】
"Khách sáo quá rồi."
Điều bất ngờ là Thẩm Nghiên Các lại có thể hiểu được.
Cũng phải thôi.
Bố đẻ của tôi là một người c/âm, Thẩm Nghiên Các đã sống cùng ông suốt mười tám năm, không học cũng tự biết.
Cảm giác tội lỗi dâng trào.
Tôi, kẻ c/âm chiếm đoạt tổ chim của người khác này, hổ thẹn cúi đầu.
Không hề hay biết ánh mắt thâm trầm đang dán ch/ặt lên đỉnh đầu mình, khao khát và kín đáo như thể muốn li/ếm láp lấy tôi từ đầu đến chân.