Nhật Ký Nuôi Dưỡng Bạn Trai

Chương 19

05/06/2025 18:27

Tối qua trò chuyện trước khi ngủ mới biết bảo mẫu nhà Trạm Tiêu xin nghỉ phép.

Tôi vốn định dậy sớm nấu bữa sáng cho Trạm Tiêu.

Ai ngờ đồng hồ sinh học của người ta đặt lúc 5 rưỡi sáng.

Khi tôi thức dậy, hắn đã chạy bộ xong, tắm rửa và làm hai suất ăn sáng thơm phức.

X/ấu hổ quá, tôi đành nuốt nước mắt ăn hết.

Ra khỏi phòng thi, Trạm Tiêu - thí sinh tham dự còn thoải mái hơn tôi - người đưa đi thi.

Tươi rói như hoa mùa xuân.

Trước khi vào phòng thi, hắn còn quay lại an ủi tôi đừng căng thẳng.

Như thế có được không?

Bực quá, tôi ngồi quán trà sữa đối diện hội trường suốt ba tiếng.

Đợi Trạm Tiêu thi xong môn Văn, dẫn hắn ăn trưa xong tôi mới về trường.

Chiều nay Tịch Nguyệt Phong rủ đ/á/nh bóng rổ, tôi từ chối thẳng thừng y như cách cậu ta cự tuyệt tôi hôm qua.

Lý do: Đón con.

Khoảnh khắc Trạm Tiêu nhìn thấy tôi ở cổng trường, không ngoa chút nào khi nói đôi mắt hắn lập tức sáng rực.

Hắn lao về phía tôi, suýt nữa tôi đỡ không kịp.

Trạm Tiêu khoác vai tôi vừa đi vừa hào hứng:

"Anh à, từ hồi mẫu giáo đến giờ chưa ai đón em tan trường. Tài xế không tính nhé, ý em là... người thân thiết ấy."

Tôi nhướng mày, bóc viên socola nhét vào miệng hắn:

"Anh với em thân thiết?"

"Ừ, em nghĩ vậy." Giọng Trạm Tiêu lè nhè, "Sao anh không hỏi em thi thế nào?"

"Không hỏi. Thi xong môn nào bỏ môn đấy. Tối nay em muốn ăn gì thì nghĩ đi."

"Ăn gì cũng được. Tối nay anh ở lại chứ? Sáng mai đưa em đi thi? Trưa dẫn em ăn cơm? Chiều lại đón em chứ?"

......

Ánh mắt Trạm Tiêu rực ch/áy, tràn ngập mong đợi.

Thật khiến người ta không nỡ từ chối.

Tôi bật cười bất lực, đẩy cái đầu đang càng lúc càng dí sát của hắn ra:

"Ở lại, đưa đi, dẫn ăn, đón về. Vừa lòng chưa?"

Trạm Tiêu gật đầu, bất ngờ buông tôi ra còn giữ khoảng cách.

"Sao thế?"

Hắn nhìn thẳng phía trước, giọng đột ngột nghiêm túc:

"Em sợ mình không kìm được."

"Hả???"

"Không kìm được việc muốn hôn anh."

"......"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi nương nhờ cháu trai của một vị đại quan, cả kinh thành đều cầu xin ta ghé thăm "làm khách".

Chương 16
Trước lúc viên tịch, sư phụ nắm chặt tay ta, trầm giọng dặn dò: "Hòa Hòa, nhớ kỹ, đến kinh thành tìm chắt của con. Hắn đang làm đại quan trong triều." Ta ngẩn người ba ngày, cuối cùng vẫn đeo gói hành lý nhỏ xuống núi. Ta vừa đi vừa hỏi, cuối cùng cũng tìm được tòa phủ đệ nguy nga tráng lệ kia. Với giọng nũng nịu trẻ con, ta cất tiếng gọi: "Chắt à, cô nãi nãi đến thăm cháu rồi đây!" Tể tướng biến sắc mặt nhìn ta, thái dương đập liên hồi. Nửa canh giờ sau, toàn bộ văn võ bá quan trong triều đều nghe tin đồn: Đại nhân Tể tướng gặp đại nạn rồi! Trước cổng phủ xuất hiện một vị trưởng bối mới sáu tuổi, đúng vai cô nãi nãi trong môn phái của hắn!
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
1