7.
Khi rao hàng đến toa cuối cùng, những người bên trong đều mặc đồ trắng.
Cô y tá q/uỷ mặt tròn vỗ vai người bệ/nh q/uỷ trên giường, gọi gã dậy ăn trưa.
Gã q/uỷ đang giả vờ ngủ trên giường ngay lập tức gào lên, không tình nguyện ch/ôn đầu vào chăn: “Tôi không muốn ăn màn thầu ng/uội ngắt dở tệ nữa đâu!”
“Hôm nay không có màn thầu, có cơm gà hầm nấm đùi gà trộn thịt heo sợi sốt cá, anh ăn không?” Tôi lấy vài hộp cơm từ xe đẩy giữ nhiệt ra, mở nắp đặt trên bàn.
Cô y tá q/uỷ mặt tròn trẻ tuổi đang chăm sóc gã bệ/nh nhân bỗng bừng tỉnh, mấy bước đi đến bên cạnh tôi nhận hộp cơm: “Woa, gà hầm nấm!”
“Sau khi ăn sườn kho đậu que om mì ngày hôm qua, tôi đã chờ cả đêm!” Cô ta cười tươi, ôm hộp cơm ăn ngấu nghiến.
Sự mềm mại của thịt gà và vị tươi ngon của nấm phỉ như bùng n/ổ trên đầu lưỡi, hạt cơm thấm đẫm nước sốt đậm đà, căng mọng và óng ánh. Ngon quá! Ngon không thể tả!
“Tiểu Thanh, diễn xuất của chị giỏi thật đấy!”
“Rõ ràng đồ ăn không có mùi vị, mà chị lại ăn ngon miệng như vậy?”
Bệ/nh q/uỷ Lý Quân trên giường hôm qua đã ngủ quên, không ăn được hộp cơm của tôi. Bây giờ gã nhìn cô y tá q/uỷ ăn ngon lành, không biết từ lúc nào đã thèm rớt dãi. Gã lập tức lăn xuống giường, lịch sự trả tiền m/ua một hộp.
Bệ/nh q/uỷ Lý Quân nửa tin nửa ngờ gắp miếng thịt gà, cho vào miệng mà không ôm bất kỳ hy vọng nào. Nhưng khi hương thịt và nấm lan tỏa trong khoang miệng, gã lập tức trợn tròn mắt: “Trời ơi, tôi sống lại nhờ mùi thơm này, ngon quá!”
“Trời không sinh ra đầu bếp Lê, thế giới ẩm thực như đêm dài vạn cổ!” Lý Quân vừa ăn vừa thở hổ/n h/ển, vã mồ hôi hột, ăn vội ăn vàng đến mức suýt nghẹt thở.
Theo thường lệ, tôi lấy tấm ảnh của mẹ từ túi áo trước n.g.ự.c ra, đưa cho lũ q/uỷ xem. Cô y tá q/uỷ mặt tròn nhìn kỹ, tiếc nuối lắc đầu.
Tôi mím môi, cố gắng che giấu sự thất vọng trong lòng và chào tạm biệt họ.
Đúng lúc tôi chuẩn bị rời đi, Lý Quân đột nhiên lao tới nắm lấy cổ tay tôi. Tay gã lạnh buốt, không có chút hơi ấm nào, nhưng trong mắt lại lóe lên tia sáng rực rỡ: “Tôi đã gặp cô ấy! Dì nhìn xem, có giống người phụ nữ đi/ên mắc chứng mất h/ồn kia không?”
Bà y tá trưởng trung niên đang ăn cơm ở bên cạnh thò đầu ra, kinh ngạc kêu lên: “A, đúng là cô ấy rồi! Tinh thần cô ấy không tốt, mơ mơ màng màng được tiếp viên đưa đến đây.”
“Tôi vẫn nhớ cô ấy không bao giờ ngủ, mỗi ngày cứ nằm trên giường mở mắt lẩm bẩm muốn ăn quả lê, nào là lê già, lê con. Cả chuyến tàu mới gom đủ hai quả lê cho cô ấy, cô ấy còn ôm khư khư và cười ngây dại.”
Họ nói câu này nối tiếp câu kia, từ những lời ít ỏi đó, tôi đã xâu chuỗi được những gì đã xảy ra sau khi người phụ nữ đi/ên đó lên tàu.
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y cầm xe đẩy, chỉ cảm thấy nước mắt trong mắt không thể kìm nén được nữa. Những gì mẹ lẩm bẩm không phải là quả lê, mà là lão Lê và tôi...
“Sau đó thì sao, sau đó cô ấy đi đâu rồi?” Tôi nóng lòng hỏi tiếp, sợ bỏ sót bất kỳ manh mối nào.
Bà y tá trưởng trung niên cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi lục lọi trong góc chất đống đồ đạc. Một tờ báo cũ nát rơi ra, trên đó bị x/é mất một nửa. Nửa còn lại viết “Bệ/nh viện Huệ Ái” ở thành phố G.
Thành phố G!
“Chuyến tàu này không thể dừng lại, cô không thể xuống được đâu.” Lý Quân tốt bụng nhắc nhở, rồi như thể nói hớ, vội vàng cúi đầu chuyên tâm ăn cơm.
Thấy họ không nói gì nữa, tôi đành đẩy xe quay người rời đi.
Đúng lúc đó, một cô gái tóc ngắn trẻ tuổi ở toa bên cạnh lảo đảo chạy tới, lướt qua tôi.
“Dì ơi, cháu đ/au đầu quá, có thể cho cháu ít th/uốc giảm đ/au được không?”
“Tiểu Cầm, con bớt dùng mắt đi, chuyện sách vở không vội.”
“Không được, những đứa trẻ ở trên núi đang chờ được đi học.”
8.
Phó bản cấp S này thực ra có ba điều kiện để qua màn: Một là chống lại sự săn lùng của lũ q/uỷ; hai là sống sót sau vụ t/ai n/ạn tàu hỏa vào 12h đêm; ba là đến được điểm cuối.
Và chuyến tàu K418 đi về phía Tây, hoàn toàn không thể đến được thành phố G...
Một khi rời khỏi tàu, bên ngoài sẽ là vô số lũ q/uỷ hung á/c.
Nửa đêm hôm đó, tôi nằm trong toa ăn trằn trọc không ngủ được, nhưng cảm thấy nhiệt độ trên tàu càng ngày càng thấp. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, tôi bỗng cảm thấy có thứ gì đó đen ngòm đang lắc lư xung quanh mình.
Vừa mở mắt, Lâm Tiểu Đông và cô y tá q/uỷ đang tò mò cúi xuống nhìn tôi. Đầu họ chảy m/áu, tứ chi vặn vẹo, cái c.h.ế.t q/uỷ dị, nhìn trong bóng tối cực kỳ rùng rợn.
Thấy tôi bị dọa gi/ật mình, Lâm Tiểu Đông gãi đầu gãi tai đầy vẻ chất phác. Cô y tá q/uỷ mặt tròn bên cạnh cũng cười hì hì, nhét chiếc áo bông, chăn bông và tất bông vào lòng tôi.
“Ban đêm trên tàu lạnh lắm, bọn tôi là nữ nên đi tìm được mấy cái chăn áo và tất sạch sẽ, đưa cho cô cả.”
Chiếc chăn bông nặng trĩu đ/è lên ng/ười tôi, không hiểu sao lại xua tan đi được rất nhiều cái lạnh.
Lâm Tiểu Đông cũng lấy ra một chiếc bình sắt đưa cho tôi, nóng hổi, ấm áp: “Đây là anh Tiểu Hải bảo tôi đưa cho cô, anh ấy nói anh ấy rất thích món sườn kho đậu que om mì cô làm.”
Tôi sững sờ nhận lấy chiếc bình, im lặng nhìn bóng lưng họ rời đi.
Trước khi bước ra khỏi toa, Lâm Tiểu Đông bỗng quay đầu lại, đầy vẻ khao khát nhìn chằm chằm vào tôi: “Đầu bếp Hương Hương (thơm ngon), ngày mai chúng ta ăn gì đây?”