Đánh mất nhịp tim

Chương 13

30/04/2026 19:57

Vị trí của Hứa Tri Bạch lấp lánh trên màn hình, khi dần tiếp cận vị trí của hắn, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy không phải xe của hắn.

Mà là chiếc xe tải chỉ cách Hứa Tri Bạch khoảng 200 mét.

Chiếc xe tải này y hệt chiếc đã va chạm với Hứa Tri Bạch trên đường cao tốc ở kiếp trước.

Nhưng nó đáng lẽ không được xuất hiện ở đây.

Điện thoại vang lên thông báo tin nhắn thoại, là tin nhắn khẩn cấp của cấp dưới, sau khi gửi sẽ tự động phát giọng nói: "Thiếu gia, tên tài xế xe tải đã bị Hứa Lạc Vũ gi*t hại rồi."

Trong khoảnh khắc, chiếc xe tải đột ngột tăng tốc.

Chiếc xe con phía trước tựa như đã chuẩn bị sẵn, lập tức chuyển làn đường.

Nhưng chưa hết.

Chiếc xe tải sau khi vượt qua xe con một đoạn đường thì bất chợt quay đầu.

Giây phút ấy, tiếng mưa rơi bên tai tôi vô cùng rõ ràng.

Tôi nhìn thấy Hứa Lạc Vũ đang lái chiếc xe tải.

Cùng với vẻ hung tợn trong đáy mắt cậu ta.

Còn xe của tôi, lúc này đã vượt qua xe của Hứa Tri Bạch, lọt vào giữa hai chiếc xe.

Tôi đạp chân ga hết cỡ, xoay vô lăng đến tận cùng, hung hăng dùng thân xe chắn ngang.

Tôi nhớ rất rõ phải làm thế nào mới có thể làm lệch hướng chiếc xe tải này.

Âm thanh va chạm dữ dội chấn động trong màn mưa.

Tôi dường như ngửi thấy mùi rư/ợu rum.

Chiếc xe tải mất kiểm soát đ/âm vào lan can, lăn lộn ra ngoài.

Sau đó…

Ầm!

Phát n/ổ.

Khi nhắm mắt lại, tôi nghe thấy giọng nói lo lắng xen lẫn tuyệt vọng của Hứa Tri Bạch: "Lâm Tự Ngôn!"

Tôi không thể mở miệng, chỉ có thể trước khi mất đi ý thức mà phát ra một ít pheromone để trấn an Hứa Tri Bạch: Đừng lo lắng, Hứa Tri Bạch.

Thực ra tôi thấy thỏa mãn, ít nhất lần này, Hứa Tri Bạch còn có thể gọi tên tôi một cách trọn vẹn.

Hứa Lạc Vũ ch*t ngay tại chỗ trong vụ t/ai n/ạn đó.

Khi tôi tỉnh dậy, nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của Hứa Tri Bạch.

Tôi nghĩ có lẽ hắn có nhiều điều muốn hỏi tôi.

Nhưng hắn chẳng hỏi gì cả, chỉ nghẹn ngào nói: "Lâm Tự Ngôn, sao mưa tạnh rồi mà em mới tỉnh?"

Tôi lau đi giọt lệ trên khóe mắt Hứa Tri Bạch, khẽ cười: "Mưa tạnh rồi, em có thể cưới anh rồi."

Ngoài cửa sổ, hoa mộc lan nở thật tươi thắm.

Là gió ấm dịu dàng, và mùi rư/ợu rum ấm áp.

Hứa Tri Bạch nắm lấy tay tôi, vành tai đỏ ửng.

Tôi nhìn vào mắt hắn, đột nhiên nhớ lại vài chuyện cũ.

Ngày hôm đó, mẹ tôi đang buồn bực vì dị ứng lông chó.

Câu nói muốn nhận nuôi một chú chó mắc kẹt bên miệng, cuối cùng tôi cũng không nói ra.

Tối đến, tôi đi dạo ở công viên gần nhà.

Ở đó, tôi gặp một cậu bé trạc tuổi tôi.

Cậu bé ấy đội mũ, dưới đất có một chiếc bánh sinh nhật méo mó.

Tôi nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của cậu bé.

Thế là tôi đi đến trước mặt cậu bé, hỏi: "Hôm nay là sinh nhật của cậu à?"

Cậu bé không nói gì, chỉ gật đầu một cái, rồi ngồi xổm xuống, nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Nước mắt rơi xuống mũi giày, tôi nhìn một lúc lâu.

Một đứa trẻ đến sinh nhật cũng không ai nhớ, thật đáng thương.

Khi đó tôi mang tâm tư như vậy, quay người đến một tiệm bánh gần đó.

Và m/ua chiếc bánh to nhất trong tiệm.

Ra ngoài rồi, tôi lại băng qua đường, vào một tiệm giày chưa đóng cửa.

Khi tôi trở lại công viên, cậu bé ấy đang lau nước mắt.

Vì đã hơi muộn, xung quanh không có ai, tôi đã tổ chức sinh nhật cho cậu bé trên ghế dài trong công viên.

"Sinh nhật vui vẻ." Tôi nói như vậy, rồi đưa chiếc túi trong tay cho cậu bé.

Đối phương ngây người, nhận lấy rồi hỏi: "Đây là gì vậy?"

Bởi vì vừa rồi vẫn luôn khóc, nên giọng cậu bé rất khàn, gần như không nghe ra giọng nói vốn có.

Tôi nói: "Quà, có thể mở ra xem."

Vậy là cậu bé mở chiếc túi ra.

Bên trong là một đôi giày mới tinh.

Tôi lại nhìn vào đôi giày cậu bé đang mang.

Đó là một đôi giày rất mỏng, thậm chí có thể nhìn thấy ngón chân co quắp ở mũi giày.

Bố mẹ cậu bé thật không biết chăm con.

Tôi nghĩ thầm.

Nếu để tôi chăm sóc cậu bé, thì nhất định sẽ không để đối phương khổ sở như vậy.

Cậu bé thử đôi giày tôi m/ua cho.

Rất vừa vặn.

Sau đó cậu bé ăn bánh, mẹ tôi gọi điện tới: "Lâm Tự Ngôn, không phải mẹ đã bảo con không được tự ý chạy ra ngoài sao?"

Mẹ gọi tên tôi, chứng tỏ bà có chút tức gi/ận.

Thế là tôi cúp điện thoại.

Phát hiện người trước mặt đang nhìn tôi, tôi cúi người xuống, nhìn vào đôi mắt bị mũ che khuất, chỉ thấy đường nét mơ hồ của cậu bé.

Tôi lau đi vụn bánh bên khóe môi cậu bé, nói: "Tạm biệt nhé."

Đêm hôm đó, ánh đèn quá tối, tôi không nhìn rõ.

Nếu có thể nhìn rõ, có lẽ tôi đã sớm nhận ra cậu bé.

Dẫu sao đôi mắt của Hứa Tri Bạch… Cũng đẹp giống như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm