Ngày Tương Vũ tỉnh lại, nắng vàng rải đầy hiên. Vừa thấy tôi, tai anh đỏ lựng.

"Cảm ơn Trình Kỳ Niên đã chăm sóc, còn giúp anh... giặt đồ lót."

Má tôi nóng bừng: "Anh bị thương vì em. Đây là trách nhiệm của em."

Anh bặm môi nín cười, chậm rãi bước tới: "Hôm đó... hình như anh nghe thấy cái gì đó." Ánh mắt anh liếc qua, rồi cười x/ấu hổ: "Hình như là em thích anh, còn rung động gì gì đó."

Anh nhìn thẳng, làm tôi cũng đứng ngây ra. Nhưng ngay lập tức anh quay mặt, gãi đầu, hai tai đỏ như ch/áy.

Nhịn cười, tôi giả ngây: "Ảo giác thôi? Hay anh sốt cao nên mê sảng?"

Mắt anh trợn trừng: "Làm gì có! Anh nghe rõ mồn một em nói thích anh! Đã nói thì không được nuốt lời!"

Anh đột ngột ôm chầm lấy tôi: "Dù sao em cũng phải chịu trách nhiệm!"

Tôi cười, vỗ vai anh: "Ừ, em chịu trách nhiệm."

Anh thở phào nhẹ nhõm, rồi buông tay: "Thêm bạn Wechat nhé... À quên, ở đây không có sóng."

Chúng tôi nhìn nhau cười, bỗng tiếng bước chân vang lên ngoài cổng. Một bóng người quen thuộc đẩy cửa bước vào.

"Kỳ Niên!"

Nụ cười tôi cứng lại: "Thịnh Việt?"

Thịnh Việt bê bết bùn đất dẫn đám vệ sĩ xông vào. Mắt đỏ ngầu, cậu ta lao tới định ôm.

Tôi lập tức lùi lại. Tương Vũ bước lên chắn trước mặt tôi, giọng trầm lạnh:

"Ai đấy? Tránh xa vợ tôi ra!"

Mặt cậu ta tái mét, gằn từng chữ:

"Alpha? Vợ?"

Ánh mắt sát khí ấy tôi đã quá quen thuộc — lần này còn nguy hiểm hơn cả trước kia.

Tôi lập tức kéo Tương Vũ ra sau lưng, nhưng Thịnh Việt hành động nhanh hơn.

Cậu ta tóm lấy tôi, vệ sĩ xông lên kh/ống ch/ế Tương Vũ, ép anh nằm sấp xuống đất không nhúc nhích.

Vết thương bị gi/ật mạnh khiến anh nhăn mặt đ/au đớn.

"Tương Vũ!"

Thịnh Việt đ/è tôi vào tường, thân hình áp sát, ánh mắt âm lãnh:

"Cậu chạy đến chỗ này là vì hắn? Hai người quen nhau từ khi nào?"

Tôi gào lên: "Thả anh ấy ra!"

Cậu ta cau mày: "Cậu dám hét vào mặt tôi vì hắn?"

Vệ sĩ bất ngờ rút d/ao kề vào cổ tay Tương Vũ.

Thịnh Việt trầm giọng: "Dám cư/ớp người của ta, gan lớn mật trời, ch/ặt tay hắn đi."

"Thịnh Việt, cậu dám!" Tôi gấp gáp nói, "Nếu động đến một sợi tóc của anh ấy, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho cậu!"

M/áu từ vết thương nhuộm đỏ áo, Tương Vũ bị đ/è nén đến nghẹt thở, không thốt nên lời.

Thịnh Việt nhìn tôi đầy hoài nghi, nở nụ cười đắng nghét:

"Ngày xưa cậu ngoan ngoãn lắm mà, sao giờ thành ra thế này, Kỳ Niên?"

Cậu ta chỉ thẳng tay về phía Tương Vũ, chất vấn:

"Hoặc ch/ặt tay chân hắn, hoặc theo tôi về, chọn một đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Stalker sếp nhưng chẳng may dùng nick chính

Chương 11
Tôi thèm khát thân thể của sếp tổng Kỳ Du lâu lắm rồi. Nhưng ngày thường cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám thượng. Thế là tôi lén lập nick clone, đóng vai một kẻ bệnh kiều, điên cuồng spam tin nhắn khủng bố anh ấy. [Em bé ơi trông mlem quá đi, vừa mọng nước vừa mềm mại, muốn một hớp nuốt chửng em luôn á.] [Chân dài mướt mượt thế kia, mặc váy ngắn thì đúng là sexy nổ mắt.] [Mặc vest cũng chuẩn soái ca nữa, nhìn thắt lưng quần mà nứng xỉu, muốn liếm ghê.] [Eo em bé thon quá, bụng nhỏ cũng đáng yêu nữa, muốn đâm cho lút cán đến mức hiện rõ hình thù trên bụng em luôn.] [Mắt em bé vừa to vừa ướt, muốn nhìn thấy lúc em sướng đến mức trợn tròn mắt lên cơ.] Dù sao thì Kỳ Du cũng chẳng biết kẻ đứng sau màn hình là ai. Không ăn được thì vô liếm láp tí chút cũng đâu có sao, đúng không? Chỉ là lực liếm hơi mạnh, hơi quá đáng một tẹo, và biến thái hơn mức quy định một chút thôi mà. Kỳ Du rep lại rồi, vỏn vẹn ba chữ lạnh tanh: [Mày là ai?] Tôi liếm môi, gõ phím cạch cạch: [Người ta là cục cưng yêu dấu của em bé chứ ai.] Kỳ Du: [Tao đếch cần biết mày là thằng nào, 10 giờ tối nay, địa điểm mày chọn, tao qua làm chết mẹ mày luôn.] Tôi: ??? Wow đỉnh, không hổ là đại ca có khác, vừa lên sàn đã đòi "làm" luôn rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0