Tôi cười hì hì.

Ba câu khiến một người đàn ông tiêu cho bạn hàng trăm nghìn có gì đáng nói?

Tôi chỉ cần một câu đã khiến hoàng tử đi theo mình bỏ trốn!

Dưới ánh mắt khó tả của Cố Nghiễn Nam và Lâm Bạc Dư, Lục Vân Tranh lấy cơ giáp ra, chuẩn bị cùng chúng tôi bỏ chạy.

Đúng lúc đó, Quốc vương đế quốc, cha của Lục Vân Tranh, xuất hiện.

“Ta đích thân cam kết.”

“Chỉ mời bạn học Diệp tham gia nghiên c/ứu.”

“Toàn bộ phạm vi nghiên c/ứu sẽ do…”

Ánh mắt ông lướt qua mọi người, cuối cùng dừng trên người Lục Vân Tranh.

“Do Nhị hoàng tử đế quốc Lục Vân Tranh toàn quyền phụ trách.”

Đối diện với ánh mắt của Quốc vương, Lục Vân Tranh không lập tức đồng ý.

Hắn ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi biết nếu lúc này mình kiên quyết bỏ trốn, Lục Vân Tranh sẽ không hề do dự đi theo.

Nhưng…

Thật sự phải khiến hắn vì tôi mà bất chấp tất cả sao?

Tôi bảo Lâm Bạc Dư mở cửa khoang cơ giáp, vịn cửa đứng ở lối vào.

“Lục Vân Tranh.”

“Tôi có thể tin cậu không?”

Câu trả lời là hắn lao tới, ôm tôi vào lòng.

Tôi đã biết đáp án.

“Có thể.”

19

Sắc mặt Cố Nghiễn Nam cực kỳ khó coi.

Hắn đi theo phía sau tôi, chen lên chiếc xe đến viện nghiên c/ứu.

Tôi ngồi giữa Lục Vân Tranh và Lâm Bạc Dư.

Rõ ràng Cố Nghiễn Nam đã ngồi đối diện, hắn vẫn nhất quyết chen vào lòng tôi.

Thấy sắc mặt tôi không đúng, hắn ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng tố cáo.

“Tinh Nhiễm bé nhỏ, cậu không thích tôi nữa!”

“Nhớ lúc mới vào ký túc xá, cậu thích tôi nhất.”

Đúng là lúc vừa vào ký túc xá, người đầu tiên tôi nhìn thấy là Cố Nghiễn Nam.

Hắn đứng cạnh cửa sổ, gương mặt đẹp mang nụ cười như có như không.

Chỉ chớp mắt với tôi một cái đã khiến người ta nóng mũi.

Nhưng sau khi biết tên hắn, x/ác nhận đây là thế giới tiểu thuyết, tôi buộc phải bắt đầu tránh xa cả ba người.

Tôi mạnh dạn đưa tay bóp mặt hắn, gò má hơi nóng.

“Cảm ơn cậu, Cố Nghiễn Nam.”

“Tôi rất vui vì cậu bằng lòng mạo hiểm c/ứu tôi.”

Tôi nói vô cùng chân thành.

Cố Nghiễn Nam lại đột nhiên dùng một tay che mặt, cau mày.

Tôi còn tưởng mình nói sai điều gì.

Ngay sau đó, hắn bất ngờ kéo cổ áo tôi xuống.

Hai môi bị cắn mạnh.

Cố Nghiễn Nam vội vàng mút lấy.

Rõ ràng mang gương mặt công tử phong lưu, lúc hôn người lại xúc động như một thiếu niên chưa từng trải.

Khi bị Lục Vân Tranh lạnh mặt kéo ra, Cố Nghiễn Nam thở nhẹ, buông đôi môi đã sưng đỏ của tôi.

“Mỗi người một lần đá/nh dấu tạm thời.”

“Lần này phải đến lượt tôi!”

Hắn nhẹ nhàng bóp má tôi, nhấn mạnh.

“Nghe chưa?”

“Lần sau đến lượt tôi.”

Mà “lần sau” ấy rất nhanh đã tới.

Ngay khi tôi vừa vào phòng thí nghiệm, rút m/áu xong, nhân viên nghiên c/ứu định dùng thiết bị kiểm tra tinh thần thể Trùng mẫu, tinh thần thể lập tức bị kinh động.

Cơ thể tôi cứng lại.

Tuyến thể sau gáy mất kiểm soát, giải phóng hương tin tức tố dâu tây tràn ngập căn phòng.

Toàn thân nóng bỏng, hoàn toàn không thể điều khiển.

Đầu tôi sắp n/ổ tung.

Không phải tối qua mới được đá/nh dấu tạm thời sao?

Tại sao nhanh như vậy lại bước vào kỳ phát tình?

20

Ba người chờ ngoài cửa vừa cảm nhận được tin tức tố đã lập tức phá cửa xông vào, dọa các nhân viên nghiên c/ứu gi/ật mình.

Khi họ định lấy th/uốc ức chế, Cố Nghiễn Nam có vành mắt đỏ bừng lên tiếng ngăn lại.

“Ra ngoài!”

Nhân viên nghiên c/ứu ngơ ngác.

“Hả?”

Cố Nghiễn Nam tăng giọng.

“Tôi nói ra ngoài!”

Hai nhân viên vừa đi ra, Lục Vân Tranh đã lạnh mặt đóng cửa.

Đầu ngón tay lạnh lẽo khẽ chạm tuyến thể sau gáy, khiến toàn thân tôi run lên.

Ngay sau đó, hơi thở nóng bỏng của Cố Nghiễn Nam phả lên tuyến thể.

Nhưng khi hắn cắn xuống, tin tức tố mới truyền vào một nửa, Cố Nghiễn Nam đột nhiên buông miệng.

Hắn bế tôi lên, chạy thẳng về phòng y tế.

Lục Vân Tranh cau mày.

“Sao vậy?”

Lâm Bạc Dư cũng đầy nghi hoặc.

Mãi đến khi nhân viên y tế bắt đầu kiểm tra cho tôi, Cố Nghiễn Nam mới nghiến răng lên tiếng.

“Tối qua Lục Vân Tranh vừa đá/nh dấu tạm thời Tinh Nhiễm.”

“Tin tức tố của cậu ta vẫn còn lưu trong cơ thể Tinh Nhiễm.”

Cả ba người đồng thời sợ hãi.

Sau khi Omega được một Alpha đá/nh dấu, tuyến thể sẽ bài xích tin tức tố của những Alpha khác trong cùng khoảng thời gian.

Nếu một loại tin tức tố khác tiếp tục tiến vào, cơ thể Omega rất có thể xuất hiện phản ứng bài xích nghiêm trọng.

Ba người căng thẳng nhìn tôi đã bị đưa vào khoang cấp c/ứu.

Nhưng tôi chỉ cảm thấy cơ thể nóng rực vừa dễ chịu được một chút, chớp mắt đã bị nh/ốt trong khoang một cách khó hiểu.

Sau nhiều lần kiểm tra, cuối cùng nhân viên y tế đưa ra kết luận với vẻ mặt chấn động.

“Có lẽ do ảnh hưởng của Trùng mẫu.”

“Cơ thể Omega không còn phản ứng bài xích với tin tức tố của Alpha khác.”

Mắt ba người đồng thời sáng lên.

Tôi đột nhiên cảm thấy sau gáy lạnh buốt.

Luôn có linh cảm chuyện không tốt sắp xảy ra.

21

Sau hơn nửa năm ở viện nghiên c/ứu, các nhà nghiên c/ứu cuối cùng đạt được thành công lớn trong việc nghiên c/ứu Trùng mẫu.

Mặc dù cơ thể Trùng mẫu đã ch*t, tinh thần thể vẫn còn sống.

Mỗi thế hệ Trùng tộc chỉ có thể tồn tại một Trùng mẫu.

Chỉ cần tôi còn sống, Trùng mẫu đời tiếp theo sẽ không thể xuất hiện, quá trình sinh sản của cả Trùng tộc cũng vì thế mà bị đình trệ.

Mỗi khi tinh thần thể Trùng mẫu bị kí/ch th/ích, toàn bộ Trùng tộc sẽ nhận được tín hiệu.

Tôi nhìn báo cáo trong tay, ngơ ngác.

“Ý của ông là…”

“Tín hiệu Trùng mẫu phát ra khi bị kí/ch th/ích là…”

“Sinh sản?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Thanh nữ Chương 10
7 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
10 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mây tan trăng sáng, ắt có ngày

Chương 9
Lần nữa nhìn thấy bạn trai cũ Lục Thời là vào ngày tôi bị bắt vì tội giết người. Khi xe cảnh sát dừng lại, bên ngoài hàng rào cảnh giới đã chật kín người. Không biết là ai đã tiết lộ tin tức. Phóng viên toàn thành phố ùa đến như thác lũ. Ngay khoảnh khắc tôi bước lên xe, ánh đèn flash tranh nhau lóe sáng. Chỉ duy nhất Lục Thời là đứng sững tại chỗ. Anh ta đứng ngay hàng đầu của đám đông, gương mặt tràn đầy sự bàng hoàng và đau đớn. Tối hôm đó, anh ta giành được cơ hội phỏng vấn trực tiếp tôi. Ngăn cách bởi song sắt, anh ta đỏ hoe mắt hỏi tôi: "Tại sao?" Tôi nhìn ánh mắt tan vỡ của anh ta, bỗng thấy nực cười. "Sao anh không đi hỏi người vợ hiền thục, người chị em tốt của tôi - Tiêu Vũ ấy?" Nhìn gương mặt tái mét của anh ta, tôi tựa lưng vào ghế. "Ồ, tôi quên mất, cô ta bị tôi giết rồi." "Người chết, là không biết nói đâu."
Báo thù
Kinh dị
2