Canh Oán Hận

Chương 15

23/03/2025 19:34

Mẫu thân ta và ta bị nh/ốt vào nhà kho ở sân sau.

Nghe nói lúc trời sáng, sẽ có trưởng bối đến đòi nh/ốt mẫu thân ta vào lồng heo, dìm xuống sông.

Tiêu An nghỉ ngơi trong viện của Liễu Mộc D/ao, nghe nói hắn bị đ/au đầu, Liễu Mộc D/ao đang cầm th/uốc mỡ, tỉ mỉ xoa bóp cho hắn.

Trong nhà kho rất lạnh, bên ngoài có một con chó đen lớn, không ngừng sủa.

Ta hơi sợ chó, co rúm trong lòng mẫu thân, r/un r/ẩy.

Mẫu thân xoa đầu ta.

"A Ngưng của ta chịu oan ức rồi." Nàng hôn lên đỉnh đầu ta, cất giọng hát: "Heo con ăn no nê, nhắm mắt ngủ say, tai to vẫy vẫy, đuôi nhỏ ngoe ng/uẩy..."

Khi ta còn rất nhỏ, phụ thân cũng thường hát bài này dỗ ta ngủ.

Ta thật sự ngủ thiếp đi.

Tỉnh dậy, cửa nhà kho đã mở.

Tiêu An đứng bên ngoài, chỉ có một mình hắn.

Hắn nói: "Ngươi đi đi."

Rất lâu sau, ta sẽ nghĩ, lúc đó mẫu thân ta có cảm động không?

Tiêu An, vị Nhiếp Chính Vương nổi tiếng đa nghi, lạnh lùng, t/àn b/ạo, trong tình huống biết rõ bị lừa dối, vẫn sẵn lòng lén lút thả nàng đi.

Đây đã là thứ tình yêu khiến vô số nữ tử cảm động.

Nhưng ta không có cơ hội hỏi.

Bởi vì mẫu thân ta còn chưa kịp trả lời Tiêu An,thì đã vang lên tiếng động từ phía xa.

"Vương gia, Vương gia... có biến!"

Đến là một thị nữ mặc áo trắng, nàng là người hầu cũ của Thôi thị.

"Vương phi cho Lưu bà bà ở lại viện một đêm, sau đó người cảm thấy, sự tình hình như không đúng lắm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta huấn luyện Hải Vương

Chương 15
Nhị thiếu gia họ Trình vốn nổi tiếng phong lưu, là tay chơi luôn được Omega bao quanh. Thế mà nhà tôi lại bắt một kẻ Beta như tôi đi xem mắt với anh ta. Mẹ tôi bảo: "Thôi, mẹ người ta đề nghị, mẹ cũng khó từ chối. Con cứ gặp cho có lệ thôi." Dù thấy phiền phức nhưng vì lịch sự, tôi vẫn đi. Vừa đến chỗ hẹn, đã nghe Trình Tuy đang gọi điện. "Còn không phải để đối phó mẹ tôi à. Tôi có bệnh gì đâu mà lại đi cưới Beta chứ? Dù có đẹp như thần tiên cũng không thèm!" “Đợi tôi đến hẵng mở rượu nhé. Đợi Beta kia tới, tôi bảo không hợp rồi đuổi đi." Tôi bước đến trước mặt, ngón tay gõ nhẹ lên bàn. "Tôi cũng thấy chúng ta không hợp, bữa này bỏ qua được không?" Trình Tuy trợn mắt ngây người một lúc, mãi đến khi thấy tôi nhíu mày mới hoàn hồn. Anh ta ấp úng, đỏ cả tai: "Cái đó... cái… em thích ăn đồ ngọt hay cay? Hay anh gọi hết món ở đây, em thấy sao?"
44.84 K
2 Tàn sát vô hạn Chương 14
10 Ánh Bình Minh Chương 9
12 Hái Đào Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm