Buổi sáng, thành tích lẫy lừng của tôi trước cổng trường đã khiến không ít người kh/iếp s/ợ.
Trong lớp, chẳng ai dám b/ắt n/ạt tôi nữa.
Tôi yên tâm tập trung vào việc học, nhưng đến tiết cuối cùng buổi chiều, chiếc đồng hồ thông minh đột nhiên rung lên.
Vừa bắt máy, tiếng ch/ửi rủa ồn ào vang lên:
«Thằng ranh, mày ch/ửi tiếp đi! Thằng đi/ên không ở đây, xem mày làm gì được. Đồ dị loại đừng có đến trường của bọn tao, cút về nhà đi!»
Tôi bất chấp lao ra ngoài, nhìn thấy Giang Thần Dận đang bị một nhóm thiếu niên vây giữa sân trường, bị đ/ấm đ/á túi bụi mà chẳng phản kháng.
Tay phải cậu siết ch/ặt lấy chiếc đồng hồ đeo tay trái.
Tôi như đi/ên xông tới, hất văng hai đứa.
«Lũ s/úc si/nh! B/ắt n/ạt người ta thì giỏi lắm à!»
Bọn chúng nhanh chóng phản ứng, vây lấy tôi.
«Hừ, một mày đ/á/nh lại cả đám bọn tao à?»
Tôi định nói gì đó thì bỗng có ai nắm lấy tay mình.
Giang Thần Dận lắc đầu nhẹ với tôi.
Lúc này tôi mới thấy vết bầm tím khóe miệng cậu.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng dỗ dành:
«Anh đừng sợ. Anh quên rồi sao? Em từng nói ở trại trẻ em em là hảo hán đó, một đ/á/nh ba cũng chẳng sao.»
Tôi đặt cặp xuống, trước ánh mắt kinh ngạc của cả đám, rút ra một cây gậy.
«Vãi, thằng này đúng là đi/ên thật!»