Lúc trước khi theo đuổi Lạc Gia Diễn, tôi cũng dùng một chút th/ủ đo/ạn không được quang minh cho lắm.
Nhưng tôi thông minh hơn chủ thớt một chút. Đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa để Lạc Gia Diễn phát hiện ra bản tính tồi tệ của mình.
Có vết xe đổ của chủ thớt, tôi nghĩ sau này mình vẫn nên cẩn thận hơn một chút.
Có lẽ vì chịu ảnh hưởng từ bài đăng kia, sau khi về đến nhà, trong đầu tôi cứ không ngừng hiện lên những lời Lạc Gia Diễn chất vấn tôi ban ngày. Lúc này tôi mới muộn màng cảm nhận được chút tủi thân lộ ra giữa từng câu từng chữ của anh.
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định gọi điện cho anh.
Cuộc gọi được bắt máy ngay lập tức.
Nhưng giọng nói truyền đến từ đầu dây bên kia không phải của anh, mà là một giọng nói trong trẻo lạnh nhạt khác.
“Cận M/ộ, Gia Diễn vừa đ/á/nh bóng rổ xong, bây giờ đang tắm. Hay là cậu gọi lại sau nhé?”
Một tình tiết m/áu chó quá mức quen thuộc.
Nếu là xem trên phim truyền hình, chắc chắn tôi sẽ mắ/ng ch/ửi một trận thật đã.
Nhưng khoảnh khắc này, tôi chỉ cảm thấy bất lực.
Tôi im lặng một thoáng, rồi mới cố tỏ ra bình tĩnh đáp một chữ: “Được.”
Không nói thêm gì nữa, tôi dứt khoát cúp máy, sau đó tiện tay ném điện thoại lên giường.
Người có d/ục v/ọng chiếm hữu mạnh với nửa kia không chỉ có mỗi Lạc Gia Diễn.
Thật ra tôi cũng rất hay gh/en.
Chỉ là trước đây tôi vẫn luôn chưa biểu hiện ra mà thôi.
Sau bữa tối, tôi trở về phòng, cầm điện thoại lên lần nữa, chỉ thấy trong nhóm bạn cấp ba có người nhắc đến tôi mấy lần.
Tôi đọc hết đống tin nhắn 【99+】 trong nhóm từ đầu đến cuối, rồi trả lời.
【Cảm ơn lời mời, người đã về đến nhà. Buổi tụ tập tối nay tính tôi một suất.】
Lập tức có người hỏi.
【Hứa Tinh Trầm cũng chưa trả lời, anh Cận, cậu qua gõ cửa hỏi thử đi.】
Ai cũng biết tôi và Hứa Tinh Trầm là hàng xóm.
Tôi không nghĩ nhiều, trả lời một câu.
【OK.】
Tám giờ tối, tôi và Hứa Tinh Trầm đúng giờ xuất hiện ở địa điểm tụ tập.
Đám người đến sớm vừa thấy hai chúng tôi cùng lúc lộ mặt đã bắt đầu ồn ào trêu chọc.
Tôi và Hứa Tinh Trầm liếc nhìn nhau, sau khi phản ứng lại đều có chút cạn lời.
Tôi và Hứa Tinh Trầm là bạn nối khố lớn lên cách nhau một bức tường rào. Từ mẫu giáo đến cấp ba, chúng tôi không chỉ học cùng một trường, mà còn thường xuyên bị xếp vào cùng một lớp, gần như ngày nào cũng như hình với bóng.
Người lớn trong nhà luôn trêu rằng hai đứa trẻ này đúng là duyên phận không cạn, nếu một đứa là con gái thì tốt rồi, hai nhà chúng ta có thể thân lại càng thêm thân.
Tôi và Hứa Tinh Trầm lần nào cũng chỉ cười cho qua.
Sau này lên cấp ba, chẳng biết vì sao cả trên mạng lẫn ngoài đời bỗng nổi lên trào lưu đẩy thuyền cặp đôi đồng giới. Đám bạn học đang ở tuổi dậy thì trong trường càng bám riết lấy sự thân thiết của hai chúng tôi không buông, nói chúng tôi chính là nam chính tiểu thuyết boylove bước ra đời thực.
Về sau cũng chẳng biết ai là người khơi mào, bọn họ bắt đầu đẩy thuyền tôi và cậu ấy.
Tôi và Hứa Tinh Trầm truyền giấy trong giờ học cũng bị trêu chọc là đưa thư tình. Bảng phân công trực nhật xếp chung một ngày cũng khiến cả lớp rộ lên tiếng cười khẽ. Ngay cả khi chúng tôi sóng vai đi trên hành lang, cũng có thể nhận được cả đống ánh mắt đầy ẩn ý.
Thật ra tôi cũng hiểu, thích đẩy thuyền vốn là chuyện thường tình của con người. Hơn nữa áp lực học hành lớn như vậy, ai cũng cần tìm một cái cớ để giải tỏa cảm xúc.
Huống chi những câu đùa ấy không đ/au không ngứa. Hứa Tinh Trầm vốn vô tư, lười để ý; tôi cũng không đến mức phản cảm, lại càng ngại giải thích phiền phức, nên dứt khoát mặc kệ bọn họ làm ầm lên.
Mãi đến khi chúng tôi lên đại học, trong trường không còn ai dí sát mặt trêu chọc qu/an h/ệ của chúng tôi nữa.
Cũng phải đến hôm nay tôi mới biết, hóa ra nhiệt tình đẩy thuyền của đám bạn cũ này lại kéo dài đến tận bây giờ.
Dù biết mọi người chỉ đang đùa, nhưng dù sao bây giờ tôi cũng là người đã có đối tượng.
Chờ mọi người đến đông đủ, tôi chính thức tuyên bố mình đã thoát kiếp đ/ộc thân. Đối tượng rất đẹp trai, nhưng không phải Hứa Tinh Trầm.
Trong tiếng kêu gào thảm thiết như q/uỷ khóc sói tru, Hứa Tinh Trầm cũng cười bổ sung một câu: “Một lần nữa trịnh trọng tuyên bố, giữa tôi và cậu ấy là tình bạn thuần khiết. Xin mọi người sau này đừng lấy chúng tôi ra đùa nữa.”
Mọi người lại cười trêu thêm vài câu, rất nhanh đã đổi sang chủ đề khác.
Hiếm khi tụ tập, cảm xúc của mọi người đều rất hào hứng, người này nối người kia chia sẻ những chuyện thú vị xảy ra ở đại học.
Chỉ có tôi ngoài mặt vẫn đang cười, nhưng thật ra lại hơi mất tập trung.
Hứa Tinh Trầm ngồi bên cạnh nhận ra cảm xúc của tôi, bèn cụng nhẹ ly bia với tôi, hạ giọng quan tâm hỏi: “Vẫn chưa làm hòa à?”
Tôi gật đầu, chỉ ngửa đầu uống một ngụm bia lớn.
Thấy tôi không muốn nói nhiều, cậu ấy cũng không hỏi thêm, chỉ đột nhiên thở dài.
Tôi lập tức hơi tò mò: “Sao cậu thở dài?”
Hứa Tinh Trầm do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra nghi hoặc của mình.
“Không biết có phải ảo giác của tôi không, nhưng tôi cứ cảm thấy Lạc Gia Diễn hình như có địch ý với tôi.”
Tôi đợi cả một buổi tối, cuối cùng Lạc Gia Diễn cũng gọi video cho tôi sau khi buổi tụ tập tan cuộc.