Tôn Sùng

Chương 13.

19/07/2026 01:05

Nghĩ về những năm tháng tuổi trẻ ngông cuồ/ng, chỉ mưu cầu hiện tại, luôn khăng khăng làm theo ý mình.

Tôi chưa từng bận tâm đến những lời đàm tiếu cùng hoàn cảnh khó khăn mà Kỳ Tống phải đối mặt.

Đọc được vài ba câu văn chương sến sẩm.

Tôi liền tưởng rằng cuộc đời mình cũng nên lãng mạn như vậy.

Tôi nhớ trước ngày Lễ Tình nhân năm đó, Kỳ Tống từng hỏi tôi muốn thứ gì.

Tôi như một kẻ mắc hội chứng dở hơi, đáp bừa rằng muốn có một giây phút kinh thiên động địa.

Lúc đó Kỳ Tống liếc tôi một cái, buông một câu: "Bị b/ệnh à."

Thế nhưng vào đúng ngày lễ, anh đã tặng tôi một mặt dây chuyền bằng vàng ròng.

Anh vừa mới tan làm, chân mày và khóe mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn nghiêm túc đeo nó lên cổ tôi: "Tôi không hiểu thế nào là một giây kinh thiên động địa, tôi chỉ biết cái thứ này giữ giá."

Tôi là một người thực tế, yêu đương thì được, chứ tôi chưa từng nghĩ bản thân sẽ có tương lai với một Kỳ Tống bàn tay trắng.

Chương 5:

Thế nhưng vào khoảnh khắc ấy.

Tôi bỗng rất muốn gả cho anh.

Thời ấy trên mạng xã hội đang rầm rộ trào lưu khoe hộp cơm bạn trai làm, có người mỉa mai, thật rẻ rúng khi chỉ vì một bữa ăn mà cảm động.

Khoe đồ hiệu hay tin nhắn chuyển khoản, lại có người chỉ trích đó là kẻ đào mỏ bám víu đại gia.

Dường như dù có làm thế nào, vẫn luôn có những kẻ chẳng có gì trong tay đứng ngoài chỉ trỏ, bàn tán.

Bọn họ muốn kéo bạn xuống để trở nên nông cạn giống họ.

Nhưng thực chất, có mấy ai hiểu được rằng.

Liệu một thứ gì đó có thể khiến cuộc sống trở nên viên mãn hơn hay không, là do chính bản thân mình quyết định.

Chứ chẳng liên quan gì đến việc người khác phán xét nó có viên mãn hay không.

Dĩ nhiên, cho dù từng có rất nhiều khoảnh khắc rung động.

Nó cũng không làm giảm bớt đi sự khó coi cùng bầu không khí im lặng đến x/é lòng khi chúng tôi chia tay.

Kỳ Tống chỉ nhìn tôi, trầm giọng nói: "Chia tay rồi sẽ không còn đường quay lại nữa đâu, em nghĩ cho kỹ."

Tôi đỏ hoe mắt, mạnh bạo gi/ật phăng chiếc mặt dây chuyền trên cổ ném thẳng vào lồng ngựk anh.

Tôi gần như đã trút hết mọi lời tuyệt tình nhất của đời mình ra: "Ai quay đầu làm chó."

Kỳ Tống nghe xong liền bật cười: "Được."

Anh bỏ đi, sợi dây chuyền nằm chơ vơ trên mặt đất, bám một lớp bụi mỏng.

Cuộc tình kéo dài hai năm của chúng tôi đã kết thúc như thế đấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm