Đào hoa nguyên đẫm máu

Chương 19

14/07/2024 20:02

“Vậy cô giáo Uông, thật sự tồn tại sao?” Tôi bình tĩnh lại, bày ra dáng vẻ tò mò với câu chuyện: “Cô ấy đi rồi sao? Đi như thế nào?”

Sau giây phút suy nghĩ ngắn ngủi, tôi bèn làm rõ tình hình hiện tại: Muốn dựa vào sức một mình mình để trốn thoát, căn bản không có khả năng.

Chỉ có thể moi thêm thông tin từ miệng bọn chúng trước tiên, có lẽ có thể phát hiện được một số điểm đột phá, từ đó suy nghĩ kế sách trốn thoát.

“Uông Ánh Nguyệt là búp bê tôi thích nhất.”

Một “dân làng” lên tiếng, vẫn dùng chất giọng của Dương Đồng.

Tôi hiểu rồi, người nói chuyện thật sự với tôi vốn không phải những “dân làng” mà là chính Dương Đồng.

Tôi vừa lắng nghe vừa lặng lẽ quan sát xung quanh.

Vẫn không nhìn thấy bóng dáng của trưởng làng già.

Ông ta rốt cuộc ở đâu?

“Tôi cực kỳ yêu Uông Ánh Nguyệt, thậm chí cho phép cô ấy giữ lại họ của mình.” “Dân làng” đó tiếp tục nói: “Vai trò của cô ấy vốn là giáo viên tình nguyện từ bên ngoài đến, vì vậy không mang họ Dương thì cũng hợp lý.”

“Cô ấy vốn là nhiếp ảnh gia, khi bị tôi đưa tới đây vẫn còn đeo máy ảnh kiểu cũ trên cổ. Tôi rất thích món đồ cũ đó, nó có từ những năm 2000, rất có cảm giác hoài cổ.”

“Hồi còn nhỏ, tôi không đủ tiền m/ua máy ảnh. Khi lang thang trong thành phố, tôi luôn ngơ ngẩn nhìn qua cửa kính, những dãy máy ảnh sáng bóng thật đẹp, thần kỳ, sao chỉ tách một tiếng mà đã có được dáng vẻ của một người? Tôi thật sự rất thích nó, mỗi ngày tôi đều nghĩ, đợi sau này có tiền nhất định sẽ m/ua một cái để nghịch.”

“Năm 18 tuổi, lần đầu tiên tôi đi làm ki/ếm được tiền. Ha ha, đáng tiếc là khi đó đã là năm 2017 rồi, máy ảnh kiểu cũ năm đó sớm đã bị loại bỏ. Chà, thời gian, đúng là thứ vừa thần kỳ mà cũng vô tình...”

“Khụ khụ.” Tôi c/ắt ngang câu chuyện dài dòng của nó: “Tôi từng nhìn thấy một bức ảnh năm 2007, đó là ông chụp sao?”

“Đúng.” Một “dân làng” khác tiếp lời, tiếp tục nói bằng giọng của Dương Đồng: “Uông Ánh Nguyệt tới từ năm 2007, máy ảnh có cài đặt thời gian, hiển thị ở góc ảnh, tôi đã chụp rất nhiều, chỉ rửa những bức ảnh tôi hài lòng nhất.”

“Sau đó hết pin, tôi đã vứt máy ảnh cũ đó đi. Cũng quên mất đã để ảnh ở đâu, không ngờ được sẽ bị cô tìm ra.”

“Ông rửa bằng cách nào?” Tôi thăm dò hỏi: “Trong ngôi làng này không có chỗ rửa ảnh mà. Ông rửa bằng cách gì?”

“Đúng thế?”

“Sao ông ra ngoài được?”

“Thì cứ đi ra ngoài thôi.” “Dân làng” đó cười hì hì: “Mỗi năm tôi đều sẽ ra ngoài du lịch mấy ngày, thoáng khí, thư giãn.”

“Tôi đã từng đến thời nhà Đường, nhà Tống, đi qua thời nhà Ngụy nhà Tần, còn đi qua thời kỳ đồ đ/á. Nhưng tôi thích nhất vẫn là thế kỷ 21, dù sao cội ng/uồn của tôi cũng ở đó mà.”

“Thường thường sẽ không ra ngoài quá lâu, nhiều nhất là 3 4 ngày, lâu quá sẽ già đi. M/ua chút th/uốc lá, rư/ợu, ăn chút bún, lẩu, cơm dứa gì đó ở bên ngoài để điều chỉnh vị giác. Chậc, tôi nói cho cô nhé, cơm người máy làm có khi còn không ngon bằng người sống làm. Tôi luôn cảm thấy đầu bếp không thể bị người máy thông minh thay thế được! Ha ha! Ha ha!”

“Đúng rồi.” Lại một “dân làng” khác tiếp lời: “Tôi nhìn thấy cô là khi tôi đang du lịch đấy! Sau đó đã tiện tay đưa cô về!”

“Gì cơ?”

Tôi lập tức tê dại da đầu, một cơn lạnh lẽo truyền dọc theo sống lưng.

“Nhớ đêm đó, mưa rất to...” Nó nói: “Tôi ngồi dưới hiên nhà ăn bún, nhìn thấy cô xách túi bước xuống từ xe khách. Mảnh khảnh, rụt rè, mềm mại, thật giống như một bông hoa nhỏ màu trắng bị mưa làm ướt, thật đáng yêu làm sao! Khi đó tôi đã nghĩ tôi phải tóm được cô trong lòng bàn tay!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời sấm của ta chính là Thiên Mệnh.

Chương 6
Tôi có một cái miệng chim quạ - lời nguyền độc địa. Năm tám tuổi, bọn buôn người đánh gãy chân phải của tôi, tôi trừng mắt nhìn thẳng vào hắn: "Mày khiến tao què, tao khiến mày khuyết!" Ngay giây tiếp theo, ống thép từ chiếc xe tải lật nghiêng đâm xuyên thẳng đôi chân hắn. Mười hai tuổi, nhân viên viện bảo trợ cướp chiếc áo bông của tôi, tôi lạnh lùng buông lời: "Mày cướp hơi ấm của tao, tao tặng mày giá băng. Không sống qua đêm nay, băng giá sẽ là quan tài của mày!" Tối hôm đó, bà ta say rượu ngã trong kho lạnh, đông cứng thành tượng băng. Cho đến khi gia tộc Thần - nhà giàu nhất thành phố nhận tôi về. Tôi biết mình là quái vật, từ đó khép miệng làm kẻ câm. Nhưng chỉ về nhà được ba tháng. Trong tiệc sinh nhật anh trai, Thần Dao - đứa con nuôi bỗng lao tới nắm chặt tay tôi. Nó bất ngờ ngã ngửa ra sau, đập mạnh vào bụi hoa hồng gai góc, thét lên thảm thiết. Mẹ nghe tiếng hét chạy như bay tới nơi, nhìn thấy những vệt máu chi chít trên tay Thần Dao, lập tức tát tôi một cái. "Dao Dao bị rối loạn đông máu nghiêm trọng! Dù con có ghen tị đến mấy cũng không được giết nó!" Cha bước theo sau, mắt đỏ ngầu chỉ thẳng vào mặt tôi. "Chúng ta đã cố gắng bù đắp cho con, đó là cách con báo đáp gia đình sao? Ra sân quỳ! Bao giờ biết lỗi mới được đứng lên!" Tôi nghiến chặt hàm răng. Tốt lắm! Đã muốn tôi mở miệng nói, tôi sẽ chiều lòng các người! Tôi dán mắt vào đôi mắt Thần Dao, phát âm rõ ràng từng chữ...
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0