Đoạn Trường Phong Hoa

Chương 22

06/08/2024 11:52

22

“Đại sư tỷ c/ứu ta!”

Vai Dận Hành bị đ/âm một ki/ếm, m/áu tươi như đổ.

Đến giờ phút này, hắn vẫn nhất quyết chạy về phía ta, "Đại sư tỷ, tỷ thành thần nữ liền nhẫn tâm thấy ch*t mà không c/ứu sao?"

“C/ứu ta với...”

Thấy ta thờ ơ, hắn liều mạng dùng ki/ếm ngăn cản công kích của địch nhân, tiếng khóc bi ai, “Không phải tỷ thương ta nhất sao?"

"Đại sư tỷ, ngọc bội kia ta đều sửa xong rồi, ta đem ngọc bội trả lại cho tỷ, tỷ c/ứu ta, được không?"

“Đại sư tỷ......”

Giọng hắn thấp dần.

Cho đến trước khi ch*t, hai mắt kia vẫn còn gắt gao nhìn chằm chằm ta.

Đáy mắt lộ vẻ khó hiểu cùng tuyệt vọng.

Hắn tựa hồ đến ch*t cũng không rõ, Đại sư tỷ luôn luôn thương hắn vì sao còn không chịu tha thứ hắn.

Rõ ràng nàng thương hắn nhất.

Phải không?

Trận chiến trên núi vẫn tiếp diễn.

Ta không nỡ nhìn nữa.

Quay người xuống núi.

Lúc lên núi, hết thảy đã kết thúc.

Tông môn chưa diệt, sư tôn liều ch*t mang theo mọi người bảo vệ sơn môn.

Sư tôn sắc mặt tái nhợt, đang kiểm kê nhân số.

Tử thương...... Nửa đường.

Mà tầm mắt của ta đảo qua từng gương mặt quen thuộc, lại thủy chung không nhìn thấy thân ảnh g/ầy gò kia.

Tiểu Tông Như đâu?

Ta đi khắp đỉnh núi, cuối cùng tìm được hắn.

Bụng bị người đ/âm một nhát, m/áu tươi nhuộm đỏ mặt đất dưới thân.

Tiểu thiếu niên mới hơn mười tuổi cố sức kéo xiêm y xuống, ngăn trở vết thương của hắn.

“Đại sư tỷ......”

Hắn run giọng gọi ta, "Ta không có.........................................."

"Khi... tỷ bảo vệ ta..."

“Hôm nay ta bảo vệ...... Bảo vệ tông môn......”

Ta thay hắn lau đi vết m/áu khóe miệng, nhẹ giọng hỏi hắn, "Vì sao không để cho ta c/ứu đệ?"

Hắn cười cười, khóe miệng lại có m/áu trào ra, lau thế nào cũng lau không hết, "Bởi vì đại sư tỷ là thần nữ mà.”

“Không muốn để Đại sư tỷ...... Phá quy củ vì Tông Như, Tông Như...... một cái mệnh nhỏ......”

Hắn hướng ta cười, thanh âm nhẹ cơ hồ muốn nghe không rõ, "Ta từ nhỏ bị b/án đi làm gia đinh, không có tên, mỗi ngày."

“Bị nh/ục nh/ã đá/nh ch/ửi, thiếu gia cao hứng thì gọi ta là người kia, mất hứng thì gọi ta là tiện chủng, đồ chó..."

“Đại sư tỷ...... Ta có thể gọi tỷ một tiếng tỷ tỷ sao......”

"Tỷ tỷ, cám ơn tỷ đã c/ứu ta, để cho ta cũng có thể có tôn nghiêm sống..."

Tay hắn dần dần mất đi khí lực, từ trong tay ta trượt xuống.

“Tỷ tỷ......”

Cuối cùng vẫn là một đứa trẻ, vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, hắn vẫn sợ đến rơi nước mắt, "Ta có chút sợ......"

Ta nắm tay hắn.

Nắm ch/ặt con thỏ nhỏ bằng cỏ hắn từng tặng ta trong lòng bàn tay.

Nghe rõ tiếng nỉ non cuối cùng của hắn.

"Sư tỷ, tạm biệt.................."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
10 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm