Thần Đạo Đan Tôn

Chương 833: Khắp nơi có vai hề

05/03/2025 20:18

Đáng tiếc, đối với Chư Toàn Nhi nửa điểm tác dụng cũng không có, trái lại để sắc mặt của nàng càng ngày càng lạnh.

- Ng/u ngốc, sao nói nhảm nhiều như vậy, trực tiếp đ/á/nh ngất, vác về nhà đi!

Hổ Nữu thực nhìn không được, nhảy ra bày mưu tính kế.

- Cái này không hay lắm đâu!

Phong Nghi Tu vuốt đầu, cười khúc khích hề hề.

- Tin tưởng Nữu!

Hổ Nữu khuyến khích nói.

Phong Nghi Tu vỗ hai tay nói:

- Làm!

Lăng Hàn không khỏi bật cười:

- Ngươi muốn làm gì?

Phong Nghi Tu run lập cập nói:

- Bản thiếu không có hứng thú với nam nhân, không nên đ/á/nh chủ ý tới bản thiếu!

Dựa vào, người này là vai hề sao?

Lăng Hàn cười gằn nói:

- Nếu ngươi nói như thế, vậy ta phải vui đùa với ngươi một chút!

- Ngươi, ngươi không nên lo/ạn, bản thiếu không phải người như thế! Hơn nữa, bản thiếu rất lợi hại, ngươi không nên tự mình chuốc lấy cực khổ!

Phong Nghi Tu vội rút ki/ếm, một bộ ngươi là bi/ến th/ái không nên tới gần ta.

Lăng Hàn ra tay, tóm tới đối phương, cực kỳ tùy ý.

- Bi/ến th/ái, xem chiêu!

Phong Nghi Tu xuất ki/ếm, vèo, một ánh ki/ếm vẽ ra, gọt về tay của Lăng Hàn.

Không thấy được nha, tuy người này vô căn cứ, nhưng thật có chút tài năng, ở cái tuổi này có thể ngưng ki/ếm Mang cũng không nhiều. Có điều, so với Lăng Hàn, hai người hoàn toàn không phải một cấp độ.

Tay của Lăng Hàn gập lại, đã nắm lấy cổ tay của đối phương, cười nói:

- Ngươi đoán, ta sẽ hấp hay kho ngươi?

- Mẹ a!

Phong Nghi Tu nổi da gà, muốn tránh thoát, nhưng tay của Lăng Hàn như sắt thép, để hắn căn bản không thể động, chỉ có thể giương mắt nhìn.

- Đừng gọi mẹ, gọi đại ca, ta liền thả ngươi.

Lăng Hàn cười nói.

- Bằng ngươi cũng xứng bản thiếu gọi đại ca!

Phong Nghi Tu hừ một tiếng, tay trái rung lên, lại có thêm một thanh ki/ếm, đ/âm tới Lăng Hàn.

Lăng Hàn buông tay, sau đó lại chộp tới tay trái của Phong Nghi Tu, đùng, tóm gọn.

Phong Nghi Tu kinh hãi đến biến sắc, sao người này ra tay nhanh như vậy? Hắn nổi gi/ận gầm lên một tiếng, tay phải lại ch/ém, đò/n đ/á/nh này hắn vận dụng toàn lực, tóc dựng thẳng lên, ki/ếm ý hóa thành thực chất, tà/n nh/ẫn xung kích về phía Lăng Hàn.

Thể phách của đối phương cực kỳ mạnh mẽ, như vậy thần h/ồn khẳng định không đủ vững chắc, bị hắn xung kích một trận, tuyệt đối sẽ ôm đầu la rên.

Trên đời nào có quái vật như vậy, tu luyện thể phách và thần h/ồn đều tới trình độ cực hạn.

Lăng Hàn khẽ mỉm cười, Ki/ếm Tâm hơi động, đùng, ki/ếm ý của Phong Nghi Tu đổ nát, mà đối phương cũng như ăn đò/n nghiêm trọng, gương mặt trắng xám, thậm chí vẻ mặt vặn vẹo, có vẻ vô cùng thống khổ.

Hắn buông lỏng tay ra, Phong Nghi Tu cuộn mình ở trên mặt đất, cả người co gi/ật, thần h/ồn xung kích không nhẹ a. Có điều, cái này đối với hắn mà nói giống như là một loại mài giũa, nếu có thể chịu nổi, thần h/ồn của hắn nhất định sẽ tiến thêm một bước nữa.

- Phong thiếu!

Lúc này, trong cửa đi ra hai người, một là thủ vệ lúc trước đi vào bẩm báo, tên còn lại là lão giả vóc người thon dài, dáng dấp khoảng sáu mươi, bảy mươi tuổi, rất có khí độ, nhưng lúc này vẻ mặt kích động, bước dài vọt tới trước mặt Phong Nghi Tu, đỡ hắn đứng đến, tỉ mỉ kiểm tra, phát hiện trên người đối phương không có thương thế gì, lúc này mới thoáng bình tĩnh.

Lão giả nhìn về phía Lăng Hàn, trong ánh mắt lộ ra hàn ý nói:

- Là ngươi đả thương Phong thiếu?

Lăng Hàn cười nói:

- Đả thương dùng không quá chính x/á/c, phải nói là luận bàn, hắn không địch lại mà thôi.

- Hừ, đến Hàn Phong Hội ta còn dám hại người, ngươi thật to gan!

Lão giả lạnh lùng nói, tay phải thò ra, trong nháy mắt hóa thành màu xanh, toả ra kim quang, có từng mạch văn thoáng hiện.

Lão giả này là Hoá Thần Cảnh, thực lực không thấp.

Lăng Hàn chắp hai tay sau lưng nói:

- Xem thân phận của ngươi cũng không thấp, vậy ta tạm hỏi ngươi một chút, có ấn tượng với những cái tên Giang Dược Phong, Vân Vĩnh Vọng, Khang Tu Nguyên này không?

- Hừ, ngươi chuyển hậu trường ra cũng vô dụng, ngày hôm nay ai cũng không c/ứu được ngươi!

Thân hình của lão giả nhảy ra, đ/ập tới Lăng Hàn, hô, chưởng chưa tới, kình phong đã vỗ tới, nguyên lực áp bức, lực phá hoại hết sức kinh người.

Tay phải của Lăng Hàn nhấn ra, lão giả bị đ/á/nh bay, oành oành oành oành, chí ít mười mấy bức tường bị hắn đ/á/nh vỡ, lúc này mới ngừng lại, trực tiếp ngất đi.

Lần này, hẳn sẽ được coi trọng chứ?

Hừng hực đằng… thật nhiều người từ trong phủ chạy ra, vây quanh Lăng Hàn, nhưng không có ra tay.

- Hừ!

Khí tức đ/áng s/ợ lưu chuyển, một bóng người cũng đi ra.

- Bái kiến Thất trưởng lão!

Tất cả mọi người nửa quỳ hành lễ.

Đó là một lão giả tóc trắng xoá, nhưng tinh thần khỏe mạnh, hai mắt sáng quắc. Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn nói:

- Người trẻ tuổi, lá gan không nhỏ, lại dám chạy đến Hàn Phong Hội ngang ngược!

- Ngang ngược sao?

Lăng Hàn lắc đầu một cái.

- Chỉ là tự vệ mà thôi. Có điều, sự kiên trì của ta có hạn, kế tiếp nếu như không người nào nguyện ý hảo hảo nói chuyện với ta, vậy ta chỉ có thể trước đ/á/nh đổ các ngươi, để cho các ngươi biết điều một chút.

- Khẩu khí thật lớn, chỉ là một Hoá Thần Cảnh nho nhỏ mà thôi!

Thất trưởng lão cười lạnh nói.

- Người trẻ tuổi, cứng thì dễ g/ãy, ngươi quá kiêu ngạo, liền để lão phu đến dạy ngươi làm người như thế nào đi.

Lăng Hàn nói:

- Khẩu khí của ngươi cũng rất lớn, không nên làm ếch ngồi đáy giếng, cho rằng thế giới chỉ lớn như vậy, phải biết nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu nhân.

- Ha! Ha! Ha!

Thất trưởng lão gi/ận dữ mà cười, nếu hai người trao đổi tuổi tác, như vậy lời này ngược lại có chút đạo lý, nhưng hiện tại một thanh niên lại đang giáo huấn hắn, để hắn quả thực không biết nói gì.

Ánh mắt của hắn lạnh lẽo, cũng lười nói với Lăng Hàn, bằng không thật sẽ bị tức ch*t, trực tiếp ra tay tóm tới Lăng Hàn.

Hắn là Thiên Nhân Cảnh, muốn đối phó một tiểu bối Hoá Thần Cảnh còn không đơn giản? Chẳng lẽ còn cần chạy lên bầu trời đ/á/nh? Đối phương căn bản không kịp ra tay, bị hắn một chiêu bắt, tự nhiên không thể tạo thành phá hoại.

Tay phải hắn thò ra, ý chí võ đạo của Thiên Nhân Cảnh dật động, hình thành uy thế đ/áng s/ợ, Hoá Thần Cảnh thực lực hơi yếu một chút thậm chí bị ép ngã xuống.

Lăng Hàn không né không tránh.

Cái này ở những người khác xem ra là bình thường, cường giả Thiên Nhân Cảnh ra tay, còn có chỗ trống cho tiểu tử này né tránh sao? Ý chí võ đạo áp bức, tự nhiên chỉ có thể bó tay chịu trói.

---------------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
9 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12
11 Nhân Tượng Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm