Chị Hạ Vân ngẩng đầu khỏi đống giấy, dụi đôi mắt đã mỏi:
“Mẹ, con muốn đóng gói mứt mận, giỏ tre của ông và rau khô bà phơi thành một bộ quà tặng. Khách đến tham quan có thể mang về, đến dịp lễ cũng có thể làm quà. Con muốn làm thử vài hộp rồi mang đến cửa hàng b/án.”
Bố không hiểu lắm “thương hiệu” là gì, nhưng ông hiểu con gái mình muốn làm việc lớn.
Ngày hôm sau, ông lập tức đưa chị Hạ Vân lên huyện chạy thủ tục đăng ký giấy phép kinh doanh, hỏi giá chuyển phát nhanh, rồi còn chuyển những chiếc kệ cũ không dùng đến ở tiệm sửa xe về cửa hàng để sơn lại.
Anh trai đứng bên cạnh phụ giúp. Sơn được một lúc, quần áo anh đã biến thành một khuôn mặt loang lổ xanh trắng.
Mẹ nhìn thấy, phải vịn khung cửa cười hồi lâu:
“Hướng Dương, con định đi hát tuồng đấy à?”
Anh trai không phục:
“Đây là nghệ thuật sáng tạo.”
Chị Thu Quả đeo khẩu trang từ trong phòng đi ra, liếc anh một cái:
“Anh Hai, tác phẩm nghệ thuật này tốt nhất nên tránh xa đồ ăn. Em sợ khách nhìn thấy sẽ mất cảm giác thèm ăn.”
Anh trai tức tối đi rửa mặt. Kết quả lại quệt cả sơn xanh lên tai, đến bố cũng không nhịn được cười.
Tháng đầu tiên sau khi bộ quà tặng được đưa lên b/án, đơn hàng không nhiều.
Chị Hạ Vân hơi sốt ruột nhưng không tùy tiện giảm giá.
Mỗi ngày chị đều quay video, kể về cách ông chăm sóc cây, cách bà phơi rau khô, cách mẹ nấu mứt.
Chị hướng máy quay vào đôi bàn tay thô ráp của từng người, cũng quay cả màn sương buổi sớm trong vườn mận.
Có một blogger ở thành phố đến làng Thanh Khê quay video ngắn, tình cờ ở lại phòng dành cho khách phía sau quán nhà tôi.
Cô ấy ăn món mẹ nấu, lại nhìn thấy chị Hạ Vân bận rộn tới lui, nên chủ động đăng một bài giới thiệu giúp chị.
Đơn hàng dần dần tăng lên, xa nhất còn được gửi đến tận một thành phố ven biển.
Ông nội biết chuyện, đặc biệt chọn ra những chiếc giỏ tre đẹp nhất của mình, ngồi xổm trước cửa lau đi lau lại.
Ông hỏi chị Hạ Vân:
“Thật sự có người chịu bỏ tiền m/ua cái này của ông à?”
Chị Hạ Vân đưa điện thoại cho ông xem.
Trên màn hình có người bình luận rằng giỏ tre dùng để đựng trái cây rất đẹp, muốn m/ua thêm hai chiếc để tặng bạn bè.
Bộ râu của ông nội rung rung. Ông quay người đi thẳng ra sân chẻ tre, bước nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Bà nội ngoài miệng thì cười ông:
“Ông già này, đi chậm thôi, đừng để trẹo lưng.”
Ông nội không quay đầu lại:
“Ta phải tranh thủ đan xong lô giỏ này, không thể để người ta chờ lâu.”
Câu nói ấy trở thành trò cười trong nhà.
Sau này cứ mỗi khi ai đó làm việc chậm chạp, mẹ lại nói một câu:
“Còn không mau tranh thủ làm hàng?”
Ngay cả anh trai cũng chẳng dám nằm lì trên giường nữa.
Đến năm tôi học lớp 12, cửa hàng online của gia đình đã có thể nhận đơn ổn định.
Chị Hạ Vân không vì thế mà trở nên kiêu ngạo. Ngược lại, chị mời vài phụ nữ trong làng có chồng đi làm xa về làm mứt và đóng gói, trả tiền theo sản phẩm, còn chủ động dạy họ kỹ thuật và chia sẻ nguồn hàng.
Chị vừa đóng thùng vừa nói:
“Một mình chị làm không xuể. Mấy chị trong làng tay chân nhanh nhẹn, trả công theo sản phẩm cũng có thể phụ thêm cho gia đình. Mọi người cứ làm tốt phần việc của mình là được.”