Gió đêm hơi lành lạnh, bàn tay Lục Đình Thâm ấm áp.

Ánh đèn neon nhấp nháy phía sau lưng tôi dần nhỏ lại.

Chiếc xe màu đen đậu bên đường đã mở cửa.

"Khoan đã, anh, em nhớ ra còn đồ quên lấy."

Tôi định rút tay về.

"M/ua cái mới."

Tôi vùng vẫy.

"Là đồ rất quan trọng."

Bước chân Lục Đình Thâm dừng lại, rủ mắt nhìn tôi.

"Có phải muốn anh ngay bây giờ xách cổ em lên, đ/á/nh cho một trận giữa đường không?"

Thôi khỏi, cảm ơn.

Đêm hôm thế này cũng còn biết giữ mặt mũi.

Tôi ngoan ngoãn đi theo anh, lên xe.

Mấy lần tôi định mở miệng, đều không có cơ hội.

Điện thoại của Lục Đình Thâm chưa từng ngừng đổ, ghế sau vốn rộng rãi bị máy tính, tài liệu, văn kiện của anh chất đầy.

Một tay thao tác máy tính, một tay lật xem tài liệu, còn phải đeo tai nghe để đối phó với người bên kia đầu dây.

Chắc vì hơi phiền muộn, Lục Đình Thâm gi/ật mạnh cổ áo, cởi hai khuy áo trên cùng.

Những hình ảnh không được tốt đẹp gì, trong khoảnh khắc tràn vào đầu tôi.

Tôi nhắm mắt lại.

Không được nhìn bậy, không được nhìn bậy.

Đây là anh tôi, gọi anh đã mười mấy năm.

Chỉ mới phát hiện không phải anh ruột, đã bị tôi vừa hôn vừa sờ...

Càng nghĩ vậy, xung quanh càng nóng.

Ngay cả nhịp tim cũng không kiểm soát được tăng nhanh.

Trong đầu đầy những cảnh giới hạn.

Ba tháng trước, thân phận tôi bị lộ, tôi và thiếu gia thật vừa về nhà Lục Đình Chiêu lao vào ẩu đả.

Không chỉ dừng ở việc mỉa mai, đ/á/nh đ/ấm lẫn nhau, còn chơi x/ấu việc học của đối phương.

Nó dám chơi mùng một, tôi không kém cạnh chơi rằm.

Ai ngờ, th/ủ đo/ạn của nó bẩn đến vậy, trong bữa tiệc chứng minh thân phận của nó công khai bỏ th/uốc tôi.

Tôi định nhịn, nhưng không chịu nổi.

Không thể hại người khác, định hại nó.

Quả á/c tự nó gieo, tôi muốn nó tự nuốt.

Kết quả, tôi vào nhầm phòng, làm nhầm người.

Sáng tỉnh dậy nhìn thấy gương mặt cấm dục của anh trai, làn da trần trụi.

Từ cổ trở xuống, toàn là những dấu vết ái muội không thể miêu tả.

Tôi lập tức tự t/át mình một cái.

Trong khoảnh khắc cảm nhận được cơn đ/au, tôi thậm chí đã nghĩ xem sau khi ch*t ch/ôn ở đâu rồi.

Đó là Lục Đình Thâm, người anh tôi đã gọi suốt mười chín năm.

Một đêm hoang đường, tôi đã d/âm lo/ạn anh ấy...

Tôi thừa nhận tôi hoảng lo/ạn, bàn tay cầm quần áo r/un r/ẩy.

Rút chân chạy, tiền và chứng minh thư cũng không kịp lấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm