Đêm đại hôn của đế hậu, trong cung liên tiếp gọi nước hai lần.

Lần cuối cùng, người được sai mang nước tới lại là ta.

Khi ta cúi đầu bước vào nội điện, rèm giường màu đỏ vẫn còn khẽ lay động. Không khí bên trong nóng hầm hập, thoang thoảng mùi hương ngọt ngào của long diên hương cùng hơi ấm chưa kịp tan hết.

Tiểu hoàng hậu vừa nhìn thấy ta đã gi/ật mình, gần như theo bản năng chui sâu vào lòng Lục Tri Quân, chỉ để lộ nửa khuôn mặt trắng nõn sau lớp chăn gấm.

Nàng run giọng hỏi:

“Sao lại có nam nhân?”

Ánh mắt vốn đang lạnh lẽo của Lục Tri Quân xuyên qua lớp màn đỏ, dừng trên người ta.

Khi nhận ra người vừa bước vào là ai, khóe môi hắn bỗng cong lên. Nụ cười ấy rất nhạt, nhưng ta quá quen thuộc với nó, quen đến mức chỉ nhìn một cái đã biết hắn lại đang cố tình khiến ta khó chịu.

“Chỉ là một thứ không còn gốc mà thôi, tính là nam nhân gì?”

Hắn nói như thể đang nhắc tới một món đồ chẳng đáng để bận tâm.

“Nếu nàng nhìn không vừa mắt, vậy cứ đuổi hắn tới Ngự Thiện phòng làm việc vặt đi. Sau này không cho hắn xuất hiện trước mặt nàng nữa, tránh lại làm nàng sợ.”

Vừa nói, Lục Tri Quân vừa đưa tay nhẹ nhàng vỗ lên tấm lưng mảnh mai của tân nương.

Từng động tác đều dịu dàng.

Từng câu từng chữ cũng đều mềm xuống.

Giống hệt một người chồng đang hết lòng dỗ dành thê t.ử mới cưới.

Ta quỳ trên nền đ/á lạnh buốt, hai đầu gối đã tê đi từ lúc nào không hay.

Đáng lẽ ta phải cúi đầu.

Đáng lẽ ta phải giống một nô tài biết điều, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không nên nhìn những thứ mình không được phép nhìn.

Thế nhưng ánh mắt lại giống như có ý thức riêng, không sao kh/ống ch/ế được mà dừng trên bàn tay Lục Tri Quân.

Chính bàn tay đang dịu dàng vuốt lưng Tần Minh Châu ấy.

Đêm hôm qua, cũng là bàn tay này.

Chỉ khác là lúc ấy lòng bàn tay hắn nóng đến bỏng người, từng chút một lướt qua cơ thể ta với thứ á/c ý gần như cố tình trêu đùa.

Cuối cùng men theo sống lưng đi lên, chậm rãi siết lấy gáy ta.

Hắn ép ta ngẩng đầu.

Ép ta nhìn thẳng vào đôi mắt đã đỏ lên vì d.ụ.c vọng của hắn.

“Khóc cái gì?”

Hắn còn cười.

Nụ cười vừa x/ấu xa vừa thản nhiên, giống như người bị dồn đến đường cùng chưa bao giờ là hắn.

“Là sướng đến khóc, hay sợ ta có hoàng hậu rồi sẽ không cần ngươi nữa?”

Ta khi ấy không trả lời.

Có lẽ chính vì không trả lời nên hắn càng cố tình nói tiếp.

“Yên tâm.”

“Cho dù hoàng hậu dung mạo tuyệt sắc, tài hoa hơn người thì cũng chỉ là quân cờ Tả tướng đưa tới để lôi kéo trẫm mà thôi.”

Hắn cúi xuống sát bên tai ta.

Hơi thở nóng bỏng phả lên vành tai.

“Ta ấy à…”

“Cuối cùng vẫn sẽ quay lại tìm ngươi.”

Sau đó hắn c.ắ.n nhẹ lên vành tai ta, giọng khàn đặc vì mất kiểm soát.

“Dù sao cũng chẳng có ai dung túng ta được như ngươi.”

Khi đó ta đã tin.

Ít nhất là tin một nửa.

Ta cho rằng hắn cưới Tần Minh Châu chỉ vì triều cục.

Cho rằng hắn vẫn giống trước kia, chẳng thật lòng với bất kỳ ai.

Cho rằng trong cuộc đời đầy những tính toán và phản bội của Lục Tri Quân, ta ít nhiều vẫn là ngoại lệ.

Bây giờ nghĩ lại, đúng là nực cười.

Lục Tri Quân sinh ra ở Dịch Đình.

Dù trong người chảy dòng m.á.u hoàng thất, hắn vẫn nếm đủ đói rét, kh/inh nhục và sự lạnh lùng của lòng người từ khi còn rất nhỏ.

Có lẽ chính những năm tháng ấy đã tạo nên phần á/c đ/ộc ăn sâu tận xươ/ng cốt hắn.

Cho dù bây giờ đã ngồi trên ngôi cửu ngũ chí tôn, học được cách khoác lên mình vẻ đường hoàng, biết mỉm cười với triều thần, biết nói những lời nên nói, cũng biết giấu phần x/ấu xa nhất dưới lớp áo gấm vàng son…

Nhưng trước mặt ta, người từng nhìn thấy hắn g/ầy trơ xươ/ng, từng nhìn thấy hắn lén nhặt cơm thừa để sống, từng chứng kiến tất cả những năm tháng nhếch nhác nhất của hắn, Lục Tri Quân vẫn chẳng buồn che giấu.

Hắn luôn vừa ngây thơ vừa tà/n nh/ẫn.

Ngây thơ đến mức muốn gì sẽ nói thẳng mình muốn.

Tà/n nh/ẫn đến mức chưa từng nghĩ xem thứ hắn muốn có khiến người khác đ/au đớn hay không.

Những d.ụ.c vọng dơ bẩn nhất trong lòng, hắn cũng có thể thản nhiên bày ra trước mặt ta, giống như chắc chắn ta sẽ không bao giờ rời đi.

Nửa năm trước, tiên đế đột ngột băng hà.

Vị quân vương hoang d/âm cả đời ấy gần như vét sạch quốc khố để tu đạo luyện đan, xây đạo quán, nuôi phương sĩ, cuối cùng để lại một giang sơn thủng lỗ chỗ cùng một đám quyền thần đang như hổ rình mồi.

Thế nhưng lại chẳng để lại nổi một hoàng t.ử đủ tư cách kế thừa đại thống.

Triều thần vì chuyện ngôi vị mà tranh cãi đến long trời lở đất.

Người của phe này muốn lập tông thất nọ.

Người của phe kia lại muốn đón một nhánh hoàng thân khác về kinh.

Cuối cùng, trong lúc tất cả đều sắp x/é nát nhau vì chiếc long ỷ trống không ấy, bọn họ đào từ tận nơi sâu nhất của Dịch Đình ra Lục Tri Quân.

Huyết mạch hoàng thất duy nhất còn sót lại.

Đêm trước ngày đăng cơ, chính tay ta thay hắn mặc bộ cổn phục nặng nề.

Áo bào thêu rồng được khoác lên người hắn.

Thiếu niên từng g/ầy nhỏ đến mức chỉ cần một trận gió cũng có thể thổi ngã, cuối cùng đã trưởng thành thành nam nhân cao lớn đủ sức khoác lên mình biểu tượng tối cao của hoàng quyền.

Ta đứng sau hắn, chậm rãi chỉnh lại vạt áo.

Khi ấy ta thật sự nghĩ rằng cuối cùng chúng ta cũng đã khổ tận cam lai.

Những năm tháng bị người ta giẫm đạp.

Những đêm đông phải dựa vào nhau để sưởi ấm.

Những lần suýt c.h.ế.t vì giấu thân phận của hắn.

Tất cả cuối cùng cũng có kết quả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
10 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm