Án Mạng Đảo Ngược

Chương 7

02/11/2025 12:02

Vào buổi sáng hôm đó, bố mẹ đã khuyên cô ấy từ bỏ việc học vì tôi.

Họ đều nghĩ tôi đang ngủ.

Nhưng tôi tỉnh táo.

Tôi im lặng nằm đó.

Tôi hiểu rõ hơn ai hết, mình nên ngăn cản họ.

Tôi nên để cô ấy buông bỏ cảm giác tội lỗi, nên nói với cô ấy hãy sống cho chính mình, chứ không phải vì lòng biết ơn mà trở thành bảo mẫu dài hạn của ai đó.

Tôi...

Buổi sáng hôm ấy, tôi chỉ siết ch/ặt nắm đ/ấm hèn nhát.

Nếu năm 2004, tôi ch*t ở đó.

Có lẽ, đã trở thành một anh hùng rồi.

Mùa thu năm 2008, Vu Tiểu Tiểu bên cạnh tôi vô cùng hoảng hốt.

Trên chiếc xe lăn, không hiểu sao tôi lại nôn khan dữ dội, nôn đến chảy cả nước mắt.

Kể từ hôm đó, tôi mắc một chứng bệ/nh. Chỉ cần nhìn thấy mình trong gương là buồn nôn đến phát ói.

Tôi c/ăm gh/ét hình ảnh trong gương - kẻ đã kéo lê tất cả mọi người.

Dưới ánh nắng mùa thu, Vu Tiểu Tiểu nhẹ nhàng vỗ lưng tôi. Ngay lúc ấy, tôi nghe thấy một giai điệu quen thuộc.

“Về nhà đi, trở về với vẻ đẹp ban đầu, đừng dễ dàng từ bỏ như thế…”

Tôi đứng hình.

Đó là một đứa trẻ, trên đường đi học về, đang ngân nga bài hát quen thuộc ấy.

Bài hát mà đến ch*t tôi cũng không quên.

“Này... em đang hát gì thế?” Tôi gọi nó lại, hỏi dại người.

“Hả?”

“Tôi hỏi em đang hát cái gì?!” Tôi gầm lên, “Trả lời tôi!”

Nó bị thần sắc của tôi dọa cho sợ hãi, “Châu Kiệt Luân, là bài của Châu Kiệt Luân ạ…”

“Bài này phát hành khi nào?!”

“Tuần trước thôi, album mới…”

Đứa trẻ bối rối đứng đó.

Trên xe lăn, tôi bất giác cười một cách thảm thiết.

“Thì ra là vậy, thì ra là vậy…” Tôi lẩm bẩm.

Tôi nhớ lại đêm hè năm 2004 ấy.

Giai điệu bài vang lên từ chiếc máy tính.

Khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi đã hiểu.

Chỉ cần tìm được anh chàng năm ấy, tôi vẫn còn cơ hội bắt được cuộc gọi video năm 2004, liên lạc với bản thân quá khứ, sửa chữa tất cả!

Miễn là tôi có thể tìm thấy anh ta!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15