Chiếc Kén Đó Tôi Không Cần

Chương 15

12/07/2024 09:19

15.

Sau khi nói ra thì thoải mái hơn rất nhiều.

Nhân tiện tôi cũng đưa ra yêu cầu bé nhỏ của mình, lặp lại một lần nữa cho bọn họ nghe.

Đối với Chu Kỳ: “Sắp phải thi rồi, tôi rất coi trọng kỳ thi này, nếu như có thể được, phiê`n cậu cách xa tôi một chút, đừng có qu//ấy rầ//y tôi, được chứ?”

“Đương nhiên là được rồi.”

Chu Thừa Uyên hắng giọng, đoạt lấy câu trả lời.

Anh ấy đẩy Chu Kỳ ra đằng sau, bảo tôi rời khỏi đây.

“Ơ, nhưng?”

Không phải anh nhận trách nhiệm giám sát cậu ta sao? Sao còn đi theo tôi làm gì?

Bàn tay Chu Thừa Uyên đặt hờ lên vai tôi, trong lời nói mang theo ý cười trên nỗi đ//a/u của người khác.

Anh nói: “Không sai mà, bảo vệ bên cạnh, đương nhiên đi theo em mới là là ưu tiên hàng đầu chứ.”

“Không phải bảo dẫn tôi đi lấy sách à, đi thôi.”

Hình như cũng có lý.

Tôi không hiểu cái logic này lắm, bị anh đẩy về phía trước.

Lúc này tiếng chuông vào học chuẩn bị vang lên, tôi ngay lập tức khẩn trương, chủ động đi nhanh hơn.

Cũng không để ý tới, tay của Chu Thừa Uyên đã ấn trên lưng tôi bao lâu.

Kể từ hôm đó, Chu Kỳ quả thực rất ít lắc lư trước mặt tôi.

Nhưng cậu ta lại đổi sang cách khác.

Những nam sinh dư thừa ti//nh lự//c chỉ lo tìm bạn gái, không tập trung nổi vào việc học, thì sẽ đ–iê//n cu–ồ//ng xòe đuôi ở các hoạt động khác.

Nếu không phải là dùng bóng rổ ném vào bên cạnh tôi thì cũng là đặt đồ uống ở trên bàn tôi.

Thậm chí còn là một bó hoa siêu to, suýt chút nữa khiến toi ho khan đến n//gất đi.

Cũng may là có Chu Thừa Uyên, lần nào anh cũng ngăn cản được, thậm chí còn phản kích lại.

Chặn bóng lại rồi ném vào rổ từ xa; đồ uống ở nhiệt độ thường thì lấy đi, đổi thành trà gừng ấm áp; bó hoa to đùng thì được gỡ ra thành những cánh hoa, sau đó chúng theo gió thổi bay ra ngoài cửa sổ, trở thành một cảnh tượng thơ mộng khó gặp được trong ngày mùa đông lạnh thấu xươ/ng.

Cách cửa kính thủy tinh, tôi ngẩn ngơ nhìn những cánh hoa đỏ nhạt đang rơi xuống.

Chu Thừa Uyên đột nhiên kéo tôi đứng dậy, nói: “Mau chạy thôi.”

“Ơ? Tại sao?”

Anh đặt ngón trỏ lên môi, chớp chớp mắt.

Tôi bị b//ắt chạy theo mà chẳng hiểu cái mô tê gì, vừa bước ra khỏi tòa nhà đã nghe thấy tiếng thầy giáo nổi gi//ận đùng đùng: “Ai làm cánh hoa rơi đầy đất thế này?”

Chu Thừa Uyên buông tay tôi ra, vẻ mặt ngây thơ vô tội, báo cáo: “Là Chu Kỳ ạ.”

Sau đó tôi trơ mắt nhìn thầy lên trên tầng hỏi tội, anh quay đầu giơ tay chữ V với tôi.

“Phì.”

Tôi không thể nhịn cười được nữa.

Khuôn mặt Chu Thừa Uyên giãn ra, dáng vẻ dịu dàng nhưng lại tràn đầy năng lượng giữa mặt đất phủ đầy những cánh hoa làm tôi nhớ lại lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, anh mặc áo vest đi giày da, thắt một chiếc cà vạt tinh xảo.

A, giờ mới nhớ ra, chiếc cà vạt đó vẫn còn ở trong cặp sách của tôi.

Tôi có hơi xấ//u hổ, nói: “Em s//ợ sẽ giặt sẽ bị hỏng nên đựng nó vào một cái túi, cứ như thế đưa cho anh có được không?”

Kết quả anh lại bảo không cần.

“Chờ đến ngày em cảm thấy tôi đã đủ nghe lời thì hẵng đưa cho tôi.”

Anh cười nói: “Cà vạt coi như là ‘con tin’ để em dùng sai bảo tôi đi.”

Anh nói rất thật, cứ như thể nó đang thực sự xảy ra vậy, làm tôi mất tự nhiên nhìn sang hướng khác, từ từ tiêu hóa ý của anh ấy.

Tại sao lại muốn tôi cảm thấy anh ấy đủ nghe lời?

Còn nữa, tại sao lại phải nghe tôi sai bảo?

Đúng lúc gió nổi lên, tóc mái xõa trên gương mặt tôi.

Làm tôi nghĩ đến một cảnh tương tự như thế.

“Đàn ông nhà họ Chu, chỉ nghe lời vợ.”

Cười ch*t mất. một quy củ thật đặc biệt, thật mới lạ.

Chờ chút, đến giờ tôi mới kịp phản ứng.

Tôi cũng chẳng phải vợ của Chu Thừa Uyên, tại sao anh ấy lại phải nghe lời tôi? Aaaaaaaaaaaa!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
7 Cành lá sum suê Chương 19
9 Long Nữ Chương 6
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối cùng chúng ta đều thua cuộc trước thời gian

Chương 10
Sau khi xảy thai làm mất con gái, tôi bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với người chồng Thiếu tướng của mình. Cuộc diễn tập quân sự của anh ấy kết thúc vào ngày bảy, tôi liền sắp xếp ca trực của mình vào ngày tám. Anh ấy tham dự buổi tiệc tối của quân khu, tôi lại lấy lý do bận phẫu thuật để từ chối đi cùng. Anh ấy hiếm hoi được nghỉ phép ở nhà, tôi lập tức xin đi công tác, liên tục một tuần không về. Thậm chí khi tôi bị vu khống và bị giam giữ, cần người nhà bảo lãnh mới được ra, Tôi cũng chỉ nói không có người thân, và bình tĩnh chịu giam ba ngày. Cuối cùng, sự lạnh nhạt của tôi đã châm ngòi cho cơn thịnh nộ của anh ấy. Anh ấy túm lấy cổ tay tôi, mắt đỏ hoe, giọng nói kìm nén: "Lâm Nghiên, em gặp chuyện tại sao không báo cho anh?" "Trong lòng em rốt cuộc có coi anh là chồng không?" Tôi nhìn anh ấy, chỉ mỉm cười. Nhưng Phó Vân Thâm, rõ ràng là anh chưa từng coi em là vợ ngay từ đầu mà.
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Lắng Nghe Chương 8