Chim Hoàng Yến Bị Giam Cầm

Chương 2

29/03/2026 14:06

Tôi “thức tỉnh”.

Biết rằng thế giới này thực ra là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ.

Bùi Độ là công chính.

Trong lòng anh luôn có một “bạch nguyệt quang” thụ.

Người kia biến mất, anh không chấp nhận nổi, nên khi gặp tôi — một Omega có vài phần giống với bạch nguyệt quang—liền dứt khoát giữ tôi bên cạnh.

Trong lòng anh, tôi chỉ là một thế thân pháo hôi.

Đợi đến khi anh phát hiện đối tượng liên hôn chính là bạch nguyệt quang.

Tôi sẽ bị đ/á đi.

Sau khi biết cốt truyện.

Ngược lại tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Nhân lúc bạch nguyệt quang còn chưa xuất hiện, Bùi Độ lại ra tay hào phóng, tôi đi/ên cuồ/ng vơ vét tiền từ anh.

Chưa đến một năm ở bên anh— Nhà, xe, tiền tiết kiệm cộng lại đã lên đến hàng chục triệu tệ.

Huống hồ bản thân Bùi Độ điều kiện cũng cực tốt.

Ngũ quan sắc nét, có chút lai Tây, vai rộng eo thon, cơ bụng tám múi, chân dài, cao gần mét chín — không hổ là công chính.

Còn tôi— Chỉ là một sinh viên nghèo.

Ngoài nhan sắc ra chẳng có gì.

Dù nhìn thế nào, tôi cũng không phải là người chịu thiệt.

Nghĩ vậy, tôi khẽ cong môi, vòng tay qua cổ Bùi Độ, tiến lên hôn anh.

“Bùi tổng, chơi lớn thế này trong văn phòng… anh không sợ bị cấp dưới phát hiện sao?”

Nghe vậy, Bùi Độ khựng lại.

Anh nhìn tôi thật sâu.

Giả vờ khó xử nói:

“Quả thật là sợ.”

“Sợ người khác phát hiện tôi mang theo một con cún nhỏ không biết kiềm chế, đi đâu cũng ‘chảy nước’ đến công ty.”

“Nếu thật sự có người tới… vậy chỉ có thể ủy khuất cún con trốn đi một chút rồi.”

Miệng thì nói sợ.

Nhưng động tác bên dưới lại càng mạnh hơn.

Nói gì đến nấy.

Vừa dứt lời, cửa đã vang lên tiếng gõ.

“Bùi tổng, có một phần tài liệu cần ngài ký.”

4

Hai chúng tôi nhìn nhau một cái.

Bùi Độ lập tức nhét tôi xuống dưới gầm bàn làm việc.

Tôi trốn ở trong đó.

Nghe anh lại khôi phục giọng điệu lạnh lùng xa cách, bảo người kia mang tài liệu vào.

Khi anh cúi đầu xem tài liệu, tiện thể liếc tôi một cái.

Ra hiệu tôi ngoan một chút.

Đừng lên tiếng.

Tôi chớp mắt với anh, rồi nhích lại gần dán sát lên.

Sắc mặt Bùi Độ lập tức thay đổi.

Anh ký tên xoẹt xoẹt mấy cái, rồi nhanh chóng đuổi người đi.

Cửa vừa đóng lại, tôi đã bị anh kéo từ dưới bàn lên

Trên mặt anh không có biểu cảm gì.

Vội vàng chỉnh lại quần áo cho tôi, rồi kéo tôi đi ra ngoài.

Nhận ra anh định làm gì.

Tôi theo bản năng giãy giụa hai cái.

Giờ mà đi theo sau anh ra ngoài, không chừng bị bao nhiêu người nhìn như khỉ.

Tôi còn cần mặt mũi nữa.

“Anh đi trước đi, dù sao cũng sắp tan làm rồi, em đợi mọi người đi hết rồi tự lén ra.”

Nhưng lúc này, Bùi Độ rõ ràng không nghe lọt tai lời tôi.

Thuận tay ném áo vest lên mặt tôi, bế tôi rồi trực tiếp mở cửa.

Tôi cứng đờ.

Nằm gọn trong lòng anh, không dám nhúc nhích.

Trên đường có nhân viên lâu năm chào hỏi anh:

“Bùi tổng, ngài đây là…?”

Giọng Bùi Độ vô cùng bình tĩnh.

Còn rảnh tay bóp eo tôi một cái.

“Bạn trai nhỏ da mặt mỏng, hơi ngại.”

5

Văn phòng n/ổ tung.

Khắp nơi đều là những tiếng bàn tán cố ý hạ thấp.

Tôi chẳng nghe rõ họ nói gì, đã bị Bùi Độ kéo đi mất.

Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại câu anh vừa nói:

“Bạn trai nhỏ.”

Th/ần ki/nh à.

Ai là bạn trai của anh?

Có thể giữ chút khoảng cách của kim chủ không vậy?

Tôi cố ép xuống sự xao động trong lòng, tự nhắc mình:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm