Một tuần trước ngày thi đấu.
Trường bắt đầu nghỉ hè.
Lục Triệu cũng vừa đúng lúc được nghỉ phép.
Thế là hai người quyết định đến căn biệt thự mà mẹ Lý để lại cho Chu Trạch Phong, ở suốt một tuần.
Căn biệt thự nằm ở ngoại ô.
Ngày trước.
Đó là khoản đầu tư của mẹ Lý dành cho tuổi già của chính mình.
Ai ngờ.
Bà còn chưa kịp hưởng phúc.
Đã lên trời làm tiên mất rồi.
Ban đầu Chu Trạch Phong còn nghĩ căn biệt thự bỏ trống nhiều năm, chắc phải gọi người đến dọn dẹp.
Không ngờ.
Sau khi đi một vòng khảo sát.
Cô lao công lại khổ sở nói với cậu:
"Nhà sạch như nhà mẫu luôn."
"Thật sự chẳng có gì để dọn."
Cuối cùng.
Trước khi rời đi.
Cô chỉ lau sạch mấy chiếc lá phong lữ trong sân.
Nếu không làm chút gì.
Trong lòng lại thấy bứt rứt.
Chu Trạch Phong đoán ngay.
Là Chu Thụy Hiên vẫn luôn âm thầm cho người đến chăm sóc nơi này.
Thế là cậu nhắn cho ông một tin:
Cảm ơn ba đã cho người chăm sóc biệt thự của mẹ suốt thời gian qua. Nhưng từ bây giờ con sẽ tự lo, không làm phiền ba nữa.
...
Việc đầu tiên Chu Trạch Phong và Lục Triệu làm sau khi đến biệt thự.
Là đổi mật khẩu cửa.
Sau đó gọi thợ khóa đến thay luôn ổ khóa cổng sắt bên ngoài.
Chu Trạch Phong quay sang hỏi:
"Anh có thấy em quá lạnh lùng không?"
Lục Triệu lắc đầu.
"Người từng làm mình tổn thương."
"Nếu em không muốn tha thứ."
"Thì không cần tha thứ."
"Đừng chỉ vì đó là người thân."
"Mà ép bản thân phải rộng lượng."
"Để đổi lấy một cái kết cả nhà đoàn viên."
Hắn nhìn Chu Trạch Phong.
Giọng rất bình tĩnh.
"Lúc ông ấy làm tổn thương em và mẹ em..."
"Có từng nghĩ đến cảm xúc của hai người không?"
Chu Trạch Phong chợt nhớ đến thái độ của Lục Triệu đối với Mai Thư Đình.
Lặng lẽ gật đầu.
Lục Triệu mỉm cười.
"Cứ giữ khoảng cách vừa đủ là được."
"Không cần lúc nào cũng để trong lòng."
"Đời người ngắn lắm."
"Hãy ở cạnh những người khiến mình hạnh phúc."
Chu Trạch Phong bật cười.
"Vậy thì..."
"Em biết người đó là ai rồi."
Lục Triệu nhìn cậu.
Khóe môi cũng cong lên.
"Trùng hợp thật."
"Anh cũng biết."
Ngoại truyện: Chuyện vụn ngày Tết
Chuyện dọn dẹp cuối năm
Với Lục Triệu, tổng vệ sinh cuối năm chẳng phải việc gì quá đặc biệt.
Dù sao mỗi tuần hắn cũng gọi người đến dọn nhà một lần.
Nhưng với Chu Trạch Phong.
Đây lại là cơ hội tuyệt vời để bồi dưỡng tình cảm.
Vì vậy.
Cậu lập tức ngăn Lục Triệu đang định gọi điện cho công ty giúp việc.
Lục Triệu nheo mắt nhìn cậu đầy nghi ngờ.
Chu Trạch Phong vội xua tay.
"Em chỉ muốn cùng anh làm việc nhà thôi."
"Tuyệt đối không phải vì muốn ngắm anh mặc tạp dề đâu."
...
Kết quả cuối cùng là...
Chu Trạch Phong cởi trần.
Chỉ khoác mỗi chiếc tạp dề rồi hì hục dọn nhà.
Còn Lục Triệu.
Ung dung ngồi trên sofa.
Tay cầm ly rư/ợu vang.
Vừa nhâm nhi.
Vừa thưởng thức "phong cảnh".
Chuyện m/ua đồ Tết
Phong cách m/ua sắm của Lục Triệu vẫn đậm chất "sói săn mồi" như mọi khi.
Vừa bước vào siêu thị.
Là như cơn lốc quét qua.
Socola.
Hộp quà Tết.
Bánh dứa.
Khoai tây chiên.
Bánh quy.
...
Thấy gì cũng tiện tay bỏ hết vào xe.
Lục Triệu m/ua đồ chưa bao giờ cần suy nghĩ.
Chỉ mất nửa giây.
Là có thể đưa ra kết luận:
"Cái này anh lấy."
Lần này.
Chu Trạch Phong chẳng những không ngăn.
Mà còn trở thành đồng phạm.
M/ua thêm đủ thứ linh tinh.
Lục Triệu nhìn đống đồ chất đầy xe.
Khó hiểu hỏi:
"Sao hôm nay em cũng m/ua nhiều vậy?"
Chu Trạch Phong rút thẻ quẹt.
"Dạo này em vừa hợp tác quay quảng cáo với một thương hiệu."
"Ki/ếm được chút tiền."
Lần này.
Đến lượt Lục Triệu ngượng ngùng.
Hắn nhỏ giọng giải thích:
"Em cũng thấy kỳ đúng không?"
"Thật ra..."
"Chỗ này chắc nửa năm cũng ăn không hết."
"Nhưng những thứ hồi nhỏ anh không có..."
"Lớn lên anh cứ muốn m/ua lại cho chính mình."
"Anh luôn cảm thấy..."
"Phải bày đầy một bàn đồ Tết."
"Mới có không khí năm mới."
Chu Trạch Phong lập tức vỗ ngựk.
"Ăn hết!"
"Em vận động nhiều."
"Tiêu hao lớn."
"Em là vua ăn khỏe!"
...
Một tháng sau.
Mỗi thành viên đội bơi.
Và toàn bộ đồng nghiệp khoa Nội th/ần ki/nh.
Đều nhận được một túi đồ ăn vặt.
Điều dưỡng trưởng còn chưa kịp hỏi.
Lục Triệu đã cười nói:
"Chút quà đầu năm."
"Chúc mọi người năm mới công việc thuận lợi."
Ở phía đội bơi.
Quản lý cười trêu Chu Trạch Phong:
"Vợ cậu m/ua nhiều quá à?"
Chu Trạch Phong bình tĩnh lắc đầu.
"Không."
"Là tôi ăn không hết."
Chuyện đêm Giao thừa
Có một năm.
Hai người đón Giao thừa... trên máy bay.
Năm nào cũng ở nhà ăn Tết.
Chu Trạch Phong bèn rủ Lục Triệu:
"Năm nay mình ra ngoài đón Tết đi."
Lục Triệu miễn cưỡng đồng ý.
Kế hoạch vốn rất hoàn hảo.
Đến nơi vẫn còn buổi chiều.
Ai ngờ.
Máy bay bị hoãn.
Hai người chờ ở sân bay mấy tiếng đồng hồ.
Đến lúc cất cánh.
Đã là mười một giờ rưỡi đêm.
Lục Triệu mệt rã rời.
Dựa đầu lên vai Chu Trạch Phong.
Khép hờ mắt nghỉ ngơi.
Trên máy bay đang phát Gala mừng xuân.
Hành khách xung quanh cười nghiêng ngả vì tiểu phẩm.
Chu Trạch Phong lại thấy vô cùng hụt hẫng.
Cậu cúi đầu.
Không biết đang nghĩ gì.
Lục Triệu khẽ lên tiếng:
"Năm nay..."
"Chắc mình đếm ngược trên máy bay rồi."
Chu Trạch Phong buồn bã đáp:
"Ừ."
"Không còn không khí Tết như anh thích nữa."
Lục Triệu bật cười.
"Em không thấy lãng mạn sao?"
"Hả?"
"Nhìn ra ngoài đi."
Chu Trạch Phong quay đầu nhìn qua ô cửa sổ.
Dưới màn đêm.
Muôn nhà sáng đèn.
Ánh sáng nối liền những miền đất bị sông núi chia c/ắt.
Từng chấm sáng nối thành từng dải.
Rồi hợp lại thành biển ánh đèn rực rỡ.
Lấp lánh trong mắt cậu.
Lục Triệu nhẹ giọng nói:
"Không khí Tết..."
"Không nằm ở đâu cả."
"Mà nằm ở người mình ở cùng."
"Cùng em ngồi trên sofa xem Gala."
"Hay cùng em ngắm đêm từ trên máy bay."
"Đều như nhau."
Chu Trạch Phong nghẹn ngào.
"Em sắp khóc rồi."
Lục Triệu lập tức phấn khởi.
"Khóc đi."
"Anh thích xem."