Quán Ăn Di Nguyện

Chương 5

26/01/2026 09:02

"Tôi tên Lưu Ảnh. Mẹ kể ngày tôi sinh ra thì trời đổ mưa to. Bố đội mưa về, thấy tôi là con gái liền đạp cửa bỏ đi."

"Năm 8 tuổi, mẹ lâm b/ệnh nặng. Một mình tôi chạy đi tìm bác sĩ giữa trời mưa như trút nước. Màn mưa trắng xóa che mất tầm mắt, cũng che luôn ký ức của tôi. Tôi không bao giờ dám nhớ lại cảnh về nhà thấy mẹ nằm ch*t trên giường."

"Năm 24 tuổi, tôi kết hôn, mưa làm đường đất lầy lội. Trong lễ rước dâu, chồng cõng tôi trên lưng để váy khỏi dính bùn. Hôm ấy, họ hàng đến đông vui lắm."

"Chồng tôi nói hôm nay thời tiết x/ấu, sau này có điều kiện sẽ chọn ngày nắng đẹp tổ chức lại cho tôi."

"6 năm sau, khi cuộc sống vừa khá giả, anh ấy ra đi. Hôm ấy, vì vội về tổ chức sinh nhật 2 tuổi cho con, anh ấy bị xe tông ngã giữa trời mưa."

"Con tôi 3 tuổi, tôi dẫn theo đi làm. Cửa hàng ngay sát bên đường, lơ đễnh một chút, đứa bé đã biến mất không dấu vết."

"Tôi đi tìm suốt cả ngày trời, đầu óc quay cuồ/ng, ngã vật giữa đường. Trời đổ mưa giông, sấm sét đùng đùng như muốn gi*t ch*t tôi. Tôi chỉ ước ông trời giáng một tia sét xuống kết liễu tôi! Sống thế này khổ quá!"

"Nhưng tôi vẫn phải sống, phải tìm con."

"2 năm nay, tôi đi khắp nơi, tiêu hết tiền tiết kiệm. Hết tiền, tôi đi làm thuê, tích cóp đủ rồi lại lên đường."

"Con chưa tìm thấy, mẹ đã đi trước."

Nói đến đây, chị chậm rãi bước về phía cửa.

"Hôm nay lại mưa."

"Sao tôi cứ có cảm giác cơn mưa này từ ngày tôi sinh ra đến nay chưa bao giờ tạnh?"

"Dường như nó đã đổ xuống cả cuộc đời tôi..."

Chị nghẹn ngào, rồi không kìm được nữa, cúi người khóc nức nở, thân hình g/ầy guộc càng thêm nhỏ bé: "Đời tôi... Khổ quá!"

Tôi đợi chị trút hết nỗi lòng, nhẹ nhàng đỡ chị dậy: "Thức ăn đã xong, ăn chút gì đi."

Chị lắc đầu: "Cảm ơn, tôi không muốn ăn."

"Cứ ăn đi, biết đâu sẽ có phép màu xảy ra."

Vài phút sau, không cưỡng lại lời tôi, chị trở lại bàn ngồi xuống.

Tôi bưng ra đĩa bánh vàng ruộm vừa chiên xong.

"Đây là món mới của tôi, khoai nghiền bọc bông tuyết sữa thơm."

Chị gắp một miếng nếm thử: "Ngon quá, ngọt và thơm."

Tôi cười: "Tốt rồi, chị khổ nhiều rồi, nên ăn chút ngọt ngào."

"Ủa, đây là gì thế?" Chị dùng đũa chỉ vào cánh hoa trong đĩa, hỏi tôi.

“Đây là cánh hoa cách tang, loài hoa tượng trưng cho hạnh phúc, nên món này còn được gọi là viên hạnh phúc.”

"Haiz..." Chị thở dài cười nhạt, như đang hỏi tôi, mà cũng như đang tự hỏi chính mình, "Cuộc sống đã như thế này rồi, tôi còn có thể hạnh phúc sao?"

"Trời không tuyệt đường người, dù khổ nạn như mưa bão sấm chớp, nhưng tôi tin rằng, dù mưa to đến đâu cũng sẽ có lúc tạnh."

Tiếng tích tắc của kim đồng hồ vẫn đều đặn vang lên.

Đã đến lúc rồi.

Tôi vỗ nhẹ vai chị, ra hiệu cho chị quay lại nhìn phía sau: "Chị nhìn bên ngoài đi, mưa... Đã tạnh rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai đã bán đi những giấc mơ của chúng tôi

Chương 12
Người lưu giữ giấc mơ Lê Tri Vãn phát hiện bạn trai Trình Tự Xuyên vì muốn chi trả phí điều trị tỉnh mộng cho người em gái hôn mê lâu ngày, đã tự ý bán những giấc mơ mà cả hai cùng niêm phong hàng năm cho chợ Dạ Khế. Khi từng chiếc bình chứa giấc mơ phai màu, cô mới xác nhận rằng những ký ức liên quan lúc tỉnh táo cũng đã bị lấy đi, và giấc mơ cuối cùng chờ được đổi chính là đêm cả hai quyết định dọn về sống chung. Giữa lúc em gái dần có dấu hiệu tỉnh lại, ký ức chung liên tục biến mất và cái giá phải trả để chuộc lại mười năm không mộng mị, Tri Vãn buộc phải giành lại quyền quyết định đối với những ký ức chung của chính mình trước, sau đó cùng Tự Xuyên lựa chọn lại xem ai sẽ là người gánh vác những cái giá phải trả đó.
0