Lăn lộn ngần ấy năm trong nghề, những chuyện hoang đường và những con người kỳ lạ tôi đã gặp qua quả thật quá nhiều.
Điều đó khiến tôi trở nên đa nghi, không giấu giếm được tâm sự, chuyện càng có vấn đề, tôi lại càng muốn điều tra cho ra nhẽ.
Thêm vào đó là sự thôi thúc của tham vọng lập công, khiến gánh nặng trên vai tôi càng lúc càng thêm trĩu trịt.
Tôi ngồi uống trà trong đồn, không ngừng chắp nối các mối liên hệ trong đầu.
Cảnh sát tra c/ứu vài bận, rốt cuộc phát hiện ra chẳng thể x/á/c minh được danh tính của người phụ nữ chụp ảnh kia. Mụ ta không có chứng minh thư, không tên không tuổi, đem đối chiếu với danh sách những người mất tích trong khu vực mười năm đổ lại đây cũng chẳng có ai trùng khớp.
Khi cảnh sát gặng hỏi xem chiếc máy ảnh Canon của mụ có phải đồ ăn cắp hay không, mụ chỉ cười khẩy, chẳng buồn hé răng.
Có anh cảnh sát nghe ra khẩu âm của mụ giống người thành phố X tỉnh bên, bởi cậu ta có người nhà là dân bản địa bên đó nên cực kỳ chắc chắn.
Sau khi bị giữ lại đồn đủ 24 giờ và được xóa bỏ hiềm nghi, lúc chuẩn bị rời đi, tôi bắt gặp người phụ nữ với khuôn mặt bầm dập, sưng vù ngay trước cửa đồn cảnh sát.
Mụ ta hai tay đan vào nhau, sống lưng thẳng tắp hơn ngày thường rất nhiều, trên chiếc áo khoác hai lớp cũ nát xỉn màu lác đ/á/c vài vết m/áu. Đáng thương thì chẳng phải.
Nếu những mạng người trong thôn thật sự liên quan đến mụ thì điều đó chỉ càng thêm đáng h/ận.
Lúc này tôi đã thôi hoài nghi xem mụ có thật sự là kẻ tr/ộm vòng tay hay không. Ngược lại, tôi bắt đầu nghi ngờ bà thím đầu thôn chỉ đang mượn cớ để vu oan giáng họa.
Hay là bà thím đó cũng đã phát hiện ra bí mật không thể nói cho ai biết của người phụ nữ này...
Tôi bước tới sát gần mụ: “Tôi biết bà không đến thôn chúng tôi để buôn b/án. Nói đi, tại sao lại gi*t ch*t những bà cụ đó, họ có th/ù oán gì với bà?”
Người phụ nữ lùi lại một bước, ném cho tôi một ánh mắt lạnh lẽo: “Đừng tưởng tôi không biết cô cũng là cảnh sát, sao tôi phải khai với cô.”
“Chính vì tôi là cảnh sát, tôi khác với những gã đàn ông kia, tôi có thể giúp bà!” Tôi dõng dạc nói, lời lẽ đanh thép.
Thật ra tôi chẳng qua chỉ muốn thỏa mãn trí tò mò của bản thân, với lại, về quê mà lập được công thì cũng là lập công mà.
Câu trả lời của mụ tuy không đi thẳng vào vấn đề nhưng cũng đủ để chứng minh những suy đoán của tôi là đúng. Sau khi người phụ nữ bỏ đi, tôi tạt sang nhà bà thím đầu thôn ngồi một lát.
Tôi tìm cách bẫy lời: “Thím à, cháu biết vòng tay của thím không hề mất, nhân lúc này lên đồn giải thích cho rõ ràng thì vẫn còn kịp đấy. Nếu không ngộ nhỡ người ta kiện thím, thím lớn tuổi thế này rồi, làm sao chịu nổi cảnh đáo tụng đình đúng không.”
“Trương Tuyết Long, mày coi bà là con ng/u chắc? Một c/on m/ẹ ăn mày rá/ch rưới thì lấy cái thá gì mà kiện tao? Nó đến cái hộ khẩu còn chẳng có!”
“Cảnh sát chỉ bảo là bà ta không có chứng minh thư, sao thím biết bà ta không có hộ khẩu?”
“Tao...”
Sắc mặt bà thím thoắt cái biến đổi, bà ta đứng phắt dậy chỉ thẳng tay vào mũi tôi: “Đừng tưởng làm cảnh sát là tài giỏi lắm, chuyện của người lớn mày bớt chúi mũi vào đi, nếu không, có ngày ch*t thế nào mày cũng không biết đâu!”
Tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi không tìm thấy nạng của mình đâu.
Cả cửa phòng cũng bị mẹ tôi khóa trái từ bên ngoài...
10 Đám thầy bà giải hạn lại đến, ê a tụng niệm gõ mõ suốt một ngày rồi nhận tiền rời đi.
Ngày hôm sau, trong thôn lại có thêm một bà cụ ch*t.
Nghe thấy tiếng cãi vã của bố mẹ vọng vào từ bên ngoài, tôi dứt khoát vớ lấy một vật cứng đ/ập vỡ cửa kính, trèo cửa sổ nhảy tót ra ngoài.
Trực giác mách bảo rằng tôi chắc chắn sẽ tìm thấy bóng dáng của người phụ nữ đó ở nhà đám tang. Cũng cùng một đạo lý với việc hung thủ gi*t người thường quay trở lại hiện trường để thám thính vậy.
Tôi ngồi nép tận góc khuất nhất trong rạp tang lễ, không ngừng soi mói quan sát bên ngoài qua khe hở của tấm bạt ni lông bảy màu.
Một gã đàn ông trong thôn đi ngang qua mặt tôi, hỏi tôi có phải là Trương Tuyết Long không, tôi gật đầu.
Gã nở nụ cười đầy xun xoe:
“Ây dà, con bé nhà họ Trương làm quan lớn rồi, bao nhiêu năm không về quê, đúng là tiền đồ xán lạn!
“Có phải làm quan rồi nên đ/âm ra kh/inh rẻ đám nông dân già này không?
“Long Long à, đàn bà con gái như cháu ấy mà, phải biết gốc gác cội ng/uồn của mình ở đâu.”
Tôi ậm ừ qua loa vài tiếng, tưởng gã biết điều sẽ bỏ đi, ai dè gã lại ngồi tọt xuống “hàn thuyên” rôm rả với tôi.
Kể đến tình trạng thanh niên trai tráng trong thôn, gã lộ rõ vẻ mặt mãn nguyện, bảo đám trai gái hầu hết đứa nào cũng dựng vợ gả chồng cả rồi, có đứa trạc tuổi tôi, con cái cũng đã vào lớp một.
Bóng gió xa xôi chẳng biết muốn ám chỉ điều gì. Tôi nghe mà phát ngấy.
M/a xui q/uỷ khiến thế nào, tôi lại buông một câu: “Chẳng phải vẫn còn cô con gái nhà thím Đông sao.”
Gã đàn ông biến sắc ngay lập tức, xì mạnh một bãi nước mũi: “Chú Đông thím Đông nhà cháu ch*t sạch cả rồi, còn dò hỏi con gái nhà người ta làm cái gì.”
Gã càng giấu giếm, tôi lại càng muốn vặn hỏi tới cùng:
“Năm đó cứ khăng khăng bảo Xúy Lan mang mệnh khắc ch*t chú Đông thím Đông, nằng nặc đòi đưa con bé đi, kết quả đưa đi rồi, chú Đông thím Đông chẳng phải vẫn ch*t đấy sao?
“Cái thuyết khắc mệnh đó, hồi bấy giờ rốt cuộc là do ai tung ra? Nói thế có đúng không?
“Xúy Lan bây giờ lưu lạc ở phương trời nào rồi?”
Gã đàn ông đ/ập mạnh một t/át xuống bàn, chuốc lấy ấm ức rồi quay ngoắt bỏ đi.
Tôi bừng tỉnh quay đầu lại, qua lớp bạt ni lông, bỗng nhìn thấy ngoài cổng rạp cách đó không xa, người phụ nữ chụp ảnh đang cười toe toét ngó nghiêng về phía linh đường...