7
Anh chàng hàng xóm lớn lên cùng Thẩm Vân Tân đã quay về.
Trùng hợp thay, người này lại từng là bạn trai cũ thời đại học của Lục Nhiên.
Tôi ngồi trên sofa với gương mặt hồng hào, miệng không ngừng m/ắng Lục Nhiên là đồ rùa rụt cổ này nọ, nhưng lại phát hiện em trai mình đang thẫn thờ.
Tôi hơi ngẩn người.
"Sao thế?"
Hoắc Lâm trưng ra bộ mặt như thể bị ai n/ợ tám triệu, không thèm lên tiếng.
Lần trước nó có vẻ mặt này là lúc bố mẹ bắt nó đi làm lập trình viên, còn nó thì muốn làm sinh viên thể thao.
Tôi vắt óc suy nghĩ hồi lâu, thốt ra một câu: "Cãi nhau với Thẩm Vân Tân à?"
Hoắc Lâm gật đầu.
"Vâng."
Quả nhiên.
Tôi ướm hỏi: "Vì chuyện đó hả? Em thể lực không đủ... làm anh ta gi/ận à?"
Hoắc Lâm nhíu mày ngay lập tức, phản bác lại: "Không phải!"
Tôi nhìn nó không nói gì, đợi nó tự khai.
Quả nhiên, nó lập tức không nhịn được nữa.
"Bạch nguyệt quang của Thẩm Vân Tân về nước rồi."
Tôi thờ ơ "ồ" một tiếng, Hoắc Lâm có chút không vui, nhướn mày.
"Người đó cũng là bạn trai cũ của Lục Nhiên hồi đại học."
Ngụm cà phê tôi vừa uống phun sạch ra ngoài.
Tôi chấn động: "Cái gì? Lục Nhiên mà cũng có bạn trai cũ á?"
Bi/ến th/ái như hắn, ngoài tôi ra thì còn ai chịu đựng nổi chứ?
Nhưng tận sâu trong lòng, một cảm giác khó chịu thầm kín trỗi dậy.
Vật sở hữu của mình từng bị kẻ khác chiếm đoạt trong góc tối, cảm giác khó chịu ấy tràn đầy lồng ng/ực.
8
Từ miệng thằng nhóc Hoắc Lâm, cuối cùng tôi cũng biết lý do hai đứa nó cãi nhau.
Hóa ra hôm hai đứa tôi gặp mặt về, mặc dù tôi là anh trai ruột của nó, nhưng một người họ Lục một người họ Hoắc, ngoại hình cũng không quá giống nhau, cộng thêm Thẩm Vân Tân – người thân cận nhất hiện giờ – cũng không hề biết chuyện, nên gã đã nổi trận lôi đình.
Hoắc Lâm không nói rõ, nhưng nhìn cái vành tai đỏ bừng của nó là tôi biết, hai đứa nó cũng giống tôi và Lục Nhiên, đã trải qua một quãng thời gian nồng ch/áy không biết x/ấu hổ là gì.
Sau đó không được mấy ngày, có người đã gõ cửa nhà họ Thẩm.
Hoắc Lâm kể lại rằng khi Diệp Lâm Thanh xuất hiện, mắt Thẩm Vân Tân sáng bừng lên.
"Anh ta chưa từng nhìn em như thế bao giờ."
Tôi nhẹ giọng an ủi nó: "Cũng không có gì đâu, ai mà chẳng có quá khứ, hồi nhỏ em không phải cũng từng thích hoa khôi lớp bên cạnh sao?"
Hoắc Lâm đột nhiên thốt lên: "Anh à, không giống nhau đâu!"
Thảm hơn là lúc ăn cơm, Diệp Lâm Thanh (bạch nguyệt quang) còn duỗi chân dưới gầm bàn cọ vào bắp chân Thẩm Vân Tân.
Thẩm Vân Tân không từ chối, thậm chí còn đỏ mặt.
Hoắc Lâm tức gi/ận ngăn cản, Thẩm Vân Tân lại ngay trước mặt Diệp Lâm Thanh mà lạnh lùng hỏi nó: "Cậu lấy tư cách gì mà gi/ận?"
"Cậu chẳng qua chỉ là một con chó tôi bỏ tiền ra m/ua về, lấy cái quyền gì mà quản tôi?"
"Hoắc Lâm, hãy nhìn nhận lại thân phận của mình đi!"
Mắt Hoắc Lâm đỏ hoe, tôi sững sờ.
"Em đối với Thẩm Vân Tân là... nghiêm túc à?"
Nó không trả lời mà hỏi ngược lại tôi: "Thế còn anh và Lục Nhiên, không phải cũng là nghiêm túc sao?"
Tôi im lặng một lát rồi nói thật: "Nhà họ Lục sẽ không đồng ý cho chúng ta ở bên nhau đâu, còn Lục Nhiên... anh không chắc chắn."
"Vậy sau này anh định thế nào?"
Hoắc Lâm không lên tiếng, trong mắt tràn đầy vẻ mệt mỏi.
Tôi thở dài. Đứa em ngốc nghếch lần đầu biết yêu đã gặp phải chuyện này, không đ/au lòng mới lạ.