Những dòng bình luận đã lâu không xuất hiện lại hiện lên trước mắt.
【Nữ chính gh/ê thật, đến cả mẹ nam chính cũng mời được! Xem ra lần này bà ấy tới để bàn chuyện hủy hôn thật rồi.】
【Còn phải nói à? Nữ chính vừa thông minh vừa xinh đẹp, còn nữ phụ thì hànhz hạz con trai người ta bao nhiêu năm. Mẹ nam chính sẽ chọn ai chẳng phải quá rõ rồi sao?】
【Haiz, thật ra tôi vẫn rất ship nam chính với nữ phụ...】
【Ninh Ninh, đứng lên đi! Muốn lấy lại niềm tin của nhà nam chính thì phải đưa ra bằng chứng. Chứng minh rằng trước đây chị không vô lý gây chuyện, mà là bị người khác thao túng!】
【Lầu trên cẩn thận đấy, dám phá CP chính thức là bị tế sống luôn!】
...
Tôi cụp mắt xuống.
Bằng chứng sao?
Tôi đã có trong tay rồi.
Chỉ còn thiếu một cơ hội.
Và cũng thiếu một người chứng kiến.
Nhưng nếu hôm nay Tống Thượng Anh đã mời mẹ của Chung Dữ đến đây,
thì có lẽ...
mọi thứ đã sẵn sàng cả rồi.
Tôi đi ra ban công, lấy điện thoại gọi cho mẹ.
“Mẹ à, con là Ninh Ninh đây.”
“Bây giờ mẹ có rảnh không?”
“Có thể đến nhà Chung Dữ một chuyến được không?”
“Tiện thể lấy giúp con hai tập tài liệu trong két sắt ở phòng con nhé, mật khẩu là XXXXXX.”
“Tống Thượng Anh không có ở nhà chứ? Mẹ với bố mở ra xem trước rồi hãy đến.”
“Vâng, mẹ yên tâm đi.”
“Hiện giờ con rất tỉnh táo.”
“Lớn đến từng này rồi, chưa bao giờ con tỉnh táo như bây giờ.”
Trong phòng khách, vang lên giọng nói đầy uy nghiêm của mẹ Chung Dữ.
“Mẹ và bố con đã suy nghĩ rất kỹ rồi.”
“Mặc dù Tống Thượng Ninh có ơn c/ứu mạng với con, nhưng những năm qua, những gì con làm cho con bé cũng đã quá đủ.”
“Thời gian, tiền bạc bỏ ra đều là chuyện nhỏ. Nhưng con hết lần này đến lần khác vì nó mà bị thương, hết lần này đến lần khác mất mặt, phải chịu biết bao lời giễu cợt.”
“Lúc còn nhỏ có thể xem như nó tính tình bướng bỉnh. Nhưng sau này nếu nó trở thành nữ chủ nhân nhà họ Chung, chẳng lẽ vẫn cứ thất thường như thế sao?”
Sau một khoảng lặng ngắn,
tôi nghe thấy giọng của Chung Dữ.
“Tính cách của Ninh Ninh đúng là cần thay đổi.”
“Nhưng không phải để làm nữ chủ nhân nhà họ Chung, mà là để làm chính bản thân cô ấy.”
“Chung Dữ, đừng có tranh cãi với mẹ bằng lời lẽ như vậy.”
Không khí trong phòng khách lập tức trở nên nặng nề.
Đúng lúc ấy, giọng nói dịu dàng của Tống Thượng Anh vang lên.
“Anh Chung Dữ, chị em từng c/ứu mạng anh, nên anh lúc nào cũng nghĩ tốt cho chị ấy.”
“Nhưng... chị ấy thật sự đáng để anh làm như vậy sao?”
Chung Dữ lạnh nhạt đáp:
“Không liên quan đến cô.”
Tống Thượng Anh mỉm cười, tỏ vẻ thấu tình đạt lý.
“Anh có biết không?”
“Mới nửa tháng trước thôi, chị em còn than phiền về anh với bạn trai quen qua mạng.”
“Chị ấy nói cuộc hôn ước này khiến chị ấy gh/ê t/ởm vô cùng.”
“Đây là đoạn chat, anh có muốn xem không?”
Không ai lên tiếng.
Phòng khách như bị đóng băng.
Yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.
Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.
“Tiểu Dữ, Ninh Ninh có ở nhà cháu không?”
Là bố mẹ tôi.