Dạo gần đây trên mạng, mấy vụ hạ đ/ộc thức ăn cho thú cưng ngày càng diễn biến phức tạp. Cơ mà thức ăn của bé Meo nhà tôi sắp cạn đáy rồi, tôi vẫn quyết định tranh thủ đợt sale mùng 11 tháng 11 tích trữ thêm một ít.
Tôi đã đặc biệt dặn dò nhân viên chăm sóc khách hàng phải bảo mật thông tin khi gửi hàng, ngàn vạn lần đừng có ghi rõ trên bao bì đây là thức ăn cho mèo. Kết quả, phòng bị cỡ nào cũng vẫn dính chưởng của đám người rắp tâm bất lương.
Nhìn vỏ hộp bên ngoài rõ ràng ghi là bánh quy ăn vặt, thế nhưng nhìn kỹ lại, bên hông túi thức ăn cho mèo đã bị kim tiêm chọc cho mấy lỗ, tôi tức cành hông.
Về đến cửa nhà, hộp cơm trưa gọi ngoài cũng không cánh mà bay. Mở camera chuông cửa ra xem, lại là thằng nhãi ranh nhà hàng xóm.
Lúc lấy đồ ăn đi, nó thậm chí còn giơ ngón tay thối về phía camera của tôi.
Nhìn cái bản mặt gợi đò/n của nó trong màn hình, m/áu nóng tôi bốc lên tận n/ão, huyết áp tăng vọt.
Thích ăn tr/ộm đồ ăn của người khác thế cơ à, tôi thật sự muốn băm vằm nó ra rồi trộn vào cơm hộp, đem biếu bố mẹ nó nếm thử.
Ý nghĩ này vừa xẹt qua, tôi khẽ nắm ch/ặt tay, thầm niệm chú trong lòng: Gi*t người là bất lịch sự, bây giờ không được phép gi*t người nữa, phải đ/è nén cơn gi/ận này xuống.
Thằng nhãi này ăn tr/ộm đồ của tôi đâu phải mới một hai lần. Phải nói là cư dân cả cái tòa nhà này đều từng lãnh đủ.
Mọi người cũng từng nhắc nhở phụ huynh đứa bé trong nhóm chat chung của chung cư nhưng lần nào người ta cũng chỉ phang lại một câu: [Trẻ con còn nhỏ, thèm ăn là chuyện bình thường, ai bảo các người cứ vứt đồ ăn ngoài cửa! Các người còn phải cảm ơn con trai tôi nhắc nhở các người giữ đồ cho cẩn thận đấy.]
Mọi người cũng biết tỏng, nói lý với loại người này thì chỉ tổ phí lời, đành cố gắng không để đồ ăn ngoài cửa nữa.
Hôm nay cũng chỉ vì lúc tôi xuống nhà lấy chuyển phát nhanh, anh giao hàng cứ cuống cuồ/ng giục giã bảo đơn sau sắp trễ giờ rồi. Tôi nghĩ bụng có một phút đồng hồ làm sao mà xui xẻo chạm mặt thằng nhãi đó được nên bảo anh ta cứ để ngoài cửa.
Ai ngờ đúng lúc xui xẻo thì uống nước cũng nghẹn.
Tôi quẳng túi thức ăn có đ/ộc xuống đất, trong lòng ấm ức.
Không được lóc thịt thằng ranh đó ra băm vằm, trong lòng tôi cứ bứt rứt không yên.
Nhưng nhớ lại lời bác sĩ dặn lúc xuất viện, nếu còn gi*t người nữa thì sẽ bị tống vào lại, không ai chăm sóc bé Meo, nó sẽ trở thành mèo hoang mất. Tôi thở hắt ra một hơi dài, thế thì không được.
Phải nghĩ ra cách nào đó không phạm pháp mới được.
Đang do dự không biết xử lý thùng thức ăn này thế nào, có nên tìm cơ quan chuyên môn kiểm nghiệm không, bỗng nhiên một diệu kế nảy ra trong đầu tôi.