“Cưới một omega như em, danh tiếng của tôi chẳng tốt lên được bao nhiêu, bây giờ còn khiến tôi rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.”
Tình huống hiện tại quả thật khiến hắn khó xử cả hai phía.
Nếu thật sự nhường tôi cho Thẩm Đình Chu, cái danh bị cắm sừng hèn nhát này có lẽ cả đời hắn cũng chẳng gỡ xuống nổi.
Nhưng nếu không chịu nhường, chẳng biết Thẩm Đình Chu sẽ nhằm vào hắn thế nào.
Đến lúc ấy, sự nghiệp mà hắn vất vả gây dựng cũng có thể tiêu đời.
Càng nghĩ càng tức, Lục Trạch Uyên lại đ/á tôi một cái.
“Thời gian tới em mẹ nó đừng bước ra khỏi cửa.”
“Tôi không tin em không ra ngoài mà Thẩm Đình Chu còn có thể trực tiếp xông vào nhà.”
Tôi vẫn chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
“Được.”
Cơn gi/ận của Lục Trạch Uyên lúc này mới miễn cưỡng giảm xuống một nửa.
Hắn lạnh mặt ra lệnh:
“Làm cho tôi chút đồ ăn khuya.”
“Tôi vào xử lý công việc.”
“Được.”
Không bao lâu sau, trong thư phòng truyền ra tiếng hắn gọi điện thoại.
Tôi xoa phần cổ vẫn còn đ/au, chậm rãi đi tới cửa.
Mơ hồ nghe thấy đầu dây bên kia là một omega, giọng điệu làm nũng đầy thân mật.
Lục Trạch Uyên hạ thấp giọng ve vãn đối phương.
Chỉ cần nghe vài câu là biết hai người chẳng phải mới câu kết ngày một ngày hai, rõ ràng đã vô cùng quen thuộc.
Tôi cúi đầu đứng ngoài cửa nghe một lúc.
Cuối cùng chẳng nói gì.
Chỉ xoay người đi vào bếp.
Mấy ngày bị Lục Trạch Uyên cấm túc trong nhà, tôi vô cùng an phận, nửa bước cũng không ra khỏi cửa.
Đối với bên ngoài, Lục Trạch Uyên chỉ nói tôi bị cảm, lấy đó làm lý do từ chối tất cả những lời mời tụ họp, đồng thời c/ắt đ/ứt gần như toàn bộ liên lạc giữa tôi và thế giới bên ngoài.
Điện thoại bị quản rất ch/ặt.
Mọi cuộc hẹn đều bị từ chối.
Nếu nhìn từ bên ngoài, có lẽ chẳng ai nghĩ được tôi gần như đang bị nh/ốt trong chính căn nhà của mình.
Nhưng Lục Trạch Uyên vẫn quá ngây thơ.
Hắn tưởng chỉ cần tôi không bước chân ra ngoài thì mọi chuyện sẽ kết thúc.
Buổi chiều hôm ấy, trong nhà chỉ có một mình tôi.
Chuông cửa đột ngột vang lên.
Âm thanh giữa căn phòng yên tĩnh nghe đặc biệt rõ.
Tôi chậm rãi đi tới.
Nhìn qua màn hình chuông cửa.
Sau đó lập tức nhận ra người đang đứng bên ngoài.
Thẩm Đình Chu.
Anh mặc áo sơ mi đen cùng quần tây rất tùy ý, dáng người cao lớn lười biếng tựa vào cạnh khung cửa, giữa chân mày là vẻ hờ hững chẳng coi mọi chuyện ra gì.
Xét ở một góc độ nào đó, Lục Trạch Uyên cũng đoán đúng.
Thẩm Đình Chu đúng là gan lớn bằng trời.
Anh thật sự dám tìm đến tận cửa.
Tôi đứng bên trong một lúc.
Không mở cửa.
Chỉ cách màn hình nhẹ giọng nói:
“Thẩm tiên sinh, anh về đi.”
Thẩm Đình Chu nhấc mí mắt.
Nhìn thẳng vào camera.
“Lâm Dữ, mở cửa.”
“Chồng tôi không có nhà.”
Tôi vẫn cố giữ giọng bình tĩnh.
“Lần sau anh hãy tới.”
Giọng tôi ôn hòa chậm rãi, vừa quy củ vừa xa cách.
“Tôi tới tìm em.”
Thẩm Đình Chu chẳng hề để ý.
“Có liên quan gì đến chuyện hắn có ở nhà hay không?”
Sau đó anh trực tiếp đưa cho tôi hai lựa chọn.
“Một là em tự mở cửa.”
“Hai là tôi bảo vệ sĩ cạy cửa.”
Anh nhìn camera, khóe môi hơi cong.
“Em chọn đi.”
Tôi biết tính anh.
Nếu tôi thật sự không mở, anh có lẽ cũng thật sự dám cho người cạy cửa.
Cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài rồi ấn nút mở khóa.
Cánh cửa vừa bật khóa, Thẩm Đình Chu đã trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Ánh mắt anh ngay lập tức rơi lên người tôi.
Từ trên xuống dưới quan sát một lượt.
Giống như muốn x/ác nhận xem mấy ngày không gặp tôi có xảy ra chuyện gì hay không.
“Nấp trong nhà nhiều ngày như vậy.”
Anh hơi nhướng mày.
“Ép tôi đến mức muốn theo đuổi em cũng phải chạy thẳng tới nhà em.”
Tôi lùi lại nửa bước, duy trì khoảng cách lịch sự, mắt hơi cụp xuống.
“Thẩm tiên sinh.”
“Tôi là omega, anh là alpha.”
“Nếu kỳ phát tình đột nhiên tới sẽ rất khó xử.”
Tôi nhẹ giọng khuyên.
“Xin anh tự trọng một chút, vẫn nên sớm rời đi thì hơn.”
“Nếu lát nữa chồng tôi trở về, mọi người đều khó coi.”
“Vậy sao?”
Thẩm Đình Chu rất cao.
Từ góc độ của anh, ánh mắt vừa hạ xuống đã vô tình lướt qua bên cổ tôi.
Vẻ lười nhác vốn có nơi chân mày lập tức biến mất.
Thay vào đó là sự lạnh lẽo gần như xuất hiện chỉ trong chớp mắt.
Anh tiến thêm một bước.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, bàn tay đã nhẹ nhàng kéo phần cổ áo rộng sang bên.
Mấy vết bầm đỏ rõ ràng do bàn tay nam giới bóp ra lập tức lộ hoàn toàn trong không khí.
Vừa chói mắt.
Vừa chật vật.
Đầu ngón tay Thẩm Đình Chu dừng ngay sát cổ tôi, không thật sự chạm vào, giống như sợ chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ khiến tôi đ/au thêm.
Giọng anh lạnh đến mức gần như kết băng.
“Ai làm?”
Tôi tránh ánh mắt anh.
“Tôi…”
“Tự va phải.”
Thẩm Đình Chu sa sầm mặt.
Anh không nói gì.
Phòng khách yên tĩnh đến quá mức, ngay cả tiếng tim mình tôi cũng nghe rõ.
Tôi cúi đầu.
Không biết anh có tin hay không.
Ngay khi tôi cho rằng anh sẽ không tiếp tục truy hỏi, Thẩm Đình Chu đột nhiên lấy điện thoại ra, trực tiếp gọi một cuộc.
Điện thoại vừa kết nối, anh đã lạnh nhạt nói:
“Dự án phía đông thành phố trong tay Lục Trạch Uyên.”
“Dừng lại.”
Đầu dây bên kia dường như hỏi lý do.
Thẩm Đình Chu khẽ cười khẩy.
Đôi mắt lại nhìn thẳng vào tôi.
“Muốn biết lý do?”
“Vậy tôi nói thẳng cho anh hiểu.”
Anh chậm rãi nói:
“Lục Trạch Uyên b/ắt n/ạt omega của hắn.”
“Tôi rất không vui.”
Nói xong anh lập tức cúp máy, hoàn toàn chẳng cho đối phương cơ hội hỏi thêm.
Tôi gi/ật mình.
“Thẩm tiên sinh…”
Thẩm Đình Chu tiện tay nhét điện thoại trở lại túi quần, giống như vừa làm một chuyện bình thường đến mức không đáng nhắc.