Buffet Tử Thần

Chương 1

08/08/2025 18:14

Tôi rất may mắn, trúng được chuyến du lịch biển năm ngày bốn đêm miễn phí trên du thuyền sang trọng.

Chiếc du thuyền này có tên là Huyết Tinh Mary, là tài sản của một tập đoàn đa quốc gia. Nghe nói bình thường muốn đi nó phải tốn mấy chục nghìn tệ, lần này là hoạt động từ thiện nhân dịp tập đoàn kỷ niệm một trăm năm thành lập.

Có một nghìn người may mắn như tôi.

Khi lên đây, mỗi người chúng tôi đều phải đeo một chiếc đồng hồ đeo tay, kiểu dáng rất thời trang. Chúng tôi còn có thể mang nó về nhà sau khi kết thúc chuyến đi.

Bây giờ là giờ ăn tối, nhà hàng chật ních người, trước mắt tôi là vô số món hải sản được chọn lựa tùy ý.

Tôi vốn rất thích ăn buffet, chỉ chọn đồ đắt tiền.

Đang chọn, bỗng một cô gái kéo tay tôi lại. Tôi tưởng cô ấy đến tranh tôm hùm Úc, nên lịch sự nói: "Cô gái xinh đẹp, nếu muốn thì tôi nhường cho cô."

Cô gái lắc đầu, đôi mắt long lanh nhìn tôi: “Đừng lấy nữa, ai không ăn hết sẽ ch*t."

Trông cũng khá xinh, nhưng đầu óc thì có vẻ không được minh mẫn.

Tôi định kệ cô ấy, tiếp tục lấy tôm hùm. Chưa kịp với tay, cô gái lại giữ tay tôi: "Tin tôi đi, không được lấy thật. Ai không ăn hết sẽ ch*t."

Trong lúc chúng tôi giằng co, một gã b/éo nặng khoảng trăm ký đi tới. Tay trái gã bưng đầy một đĩa tôm hùm đen, tay phải vô tư lấy luôn đĩa tôm hùm Úc cuối cùng, lúc đi qua gã còn cười nhếch mép với tôi.

Tôi tức sôi m/áu, quay sang m/ắng cô gái nọ: "Cô là ai vậy? Mình không ăn thì thôi, còn ngăn tôi ăn nữa."

Cô gái tỏ vẻ oan ức, lắc đầu: "Tôi nói chắc anh không tin, lát nữa anh sẽ biết."

Vừa dứt lời, tiếng loa trong nhà hàng vang lên.

"Chào mừng các thí sinh tham gia Thử Thách Tử Thần. Đợt thử này có một nghìn thí sinh. Người chiến thắng sẽ nhận giải thưởng một trăm triệu. Bây giờ vòng một bắt đầu. Hãy ăn hết thức ăn trên tay trong ba phút. Không được lãng phí, không được vứt bỏ, không được cho người khác ăn. Hết giờ, ai không ăn hết sẽ ch*t. Thử thách bắt đầu."

Thông báo kỳ quặc, quy định kỳ quặc. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, cô gái đã kéo mạnh tôi vào góc, nói: "Không kịp đâu. Đa số đều tham lam, lấy cả đống đồ ăn. Có cố ăn cũng không thể hết trong ba phút."

Tôi đồng ý với cô ấy. Nhiều người ăn buffet, kể cả tôi, đều thích lấy cả đống cùng một lúc.

Tôi hỏi: "Nếu không ăn hết thì chuyện gì sẽ xảy ra?"

"Thông báo đã nói rồi, ai không ăn hết sẽ ch*t. Không thể trốn đâu. Thực ra chiếc đồng hồ trên tay anh là một quả bom siêu nhỏ. Nếu cố gỡ nó ra, nó cũng sẽ bị kích n/ổ sớm."

Cô gái càng nói, tôi càng thấy hoang đường. Thậm chí tôi cảm thấy cô ấy có vấn đề về th/ần ki/nh.

Trong lúc hai chúng tôi nói chuyện, hành khách xung quanh không để ý. Ngoài số ít người lấy ít đồ, những người khác đều chậm rãi nhấm nháp, thong thả thưởng thức đồ ăn.

Tiếng cười nói vang khắp nơi.

"Ba mươi, hai mươi chín, hai mươi tám..."

Chẳng mấy chốc, bộ đếm ngược đến ba mươi giây cuối.

Có lẽ cảm nhận được không khí căng thẳng, nhiều người bắt đầu ăn nhanh hơn, đặc biệt là gã b/éo tranh tôm hùm của tôi lúc nãy. Thậm chí gã còn không bóc vỏ mà ăn ngấu nghiến.

Dù vậy, khi hết giờ, gã vẫn chưa ăn hết đồ ăn.

Hết giờ, chiếc đồng hồ trên tay gã bắt đầu phát ra ánh đỏ.

Ánh đỏ nhấp nháy càng lúc càng nhanh. Rõ ràng gã b/éo cảm thấy có điều không ổn, cố gỡ đồng hồ.

Tiếc thay, mọi thứ đều vô ích.

Chỉ nghe một tiếng “bùm” vang lên, gã b/éo còn nhanh nhẹn vừa nãy đã nhuốm m/áu đầy người. Cánh tay bị thương lộ ra khúc xươ/ng trắng hếu, trông rất gh/ê r/ợn.

Kinh khủng hơn, dường như gã bị nhiễm chất đ/ộc th/ần ki/nh nào đó, đột nhiên sùi bọt mép, ngã vật xuống, chân tay co gi/ật. Chưa đầy ba phút, gã đã thành một gã b/éo ch*t cứng.

Không chỉ gã b/éo, tất cả hành khách chưa ăn hết đều có đồng hồ phát ra ánh đỏ. Tiếp theo là hàng loạt tiếng n/ổ cùng những mảnh chân tay bay tứ tung.

Tôi sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, tim đ/ập thình thịch.

Tôi nhìn cô gái bên cạnh, run giọng hỏi: "Rốt cuộc cô là ai?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người chồng thành đạt vẫn vấn vương bạch nguyệt quang, sau ly hôn hối hận đến khóc lóc liệt giường

Chương 7
Kiếp trước, khi người chồng thành đạt biết tin bạch nguyệt quang của hắn ly hôn, ngay đêm đó hắn đẩy tờ giấy ly hôn về phía tôi. Tôi cắn chặt răng không chịu ký, luôn mơ tưởng hơn hai mươi năm vợ chồng ắt sẽ kéo hắn quay về. Sau này, bạch nguyệt quang tái hôn, hắn suốt ngày như mất hồn, rồi lăn từ cầu thang công ty xuống đất, liệt từ thắt lưng trở xuống. Tôi bưng nước đút cơm, thay áo lật người cho hắn, chăm sóc hắn suốt mười năm. Trước lúc lâm chung, hắn nắm chặt tay tôi, ánh mắt ngập tràn nuối tiếc. "Văn Tri Hạ, nuối tiếc lớn nhất đời ta chính là năm đó đã không cưới Nhược Đường." Con trai đổ hết tội lên đầu tôi, mắng tôi đã trói buộc cả đời cha nó, rồi tống tôi vào viện dưỡng lão rẻ tiền nhất. Cái ngày tôi chết trong chăn đệm mốc meo, gió bên cửa sổ gào thét suốt đêm, chẳng một bóng người đến thu xác cho tôi. Mở mắt lần nữa, Trình Nghiễn Chu đang ngồi đối diện, giọng điệu bình thản thông báo: "Nhược Đường ly hôn rồi, chúng ta chia tay đi." Tôi đẩy cây bút về phía hắn, nở nụ cười nhẹ nhõm: "Được, lần này tôi sẽ thành toàn cho anh."
Hiện đại
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Tư Uyển Chương 9