Giữa lúc bầu không khí đang căng thẳng, Quan Điềm Điềm lên tiếng. Cô ấy nhiệt tình mời chúng tôi qua ghép bàn. Thấy tôi không phản ứng gì, cô ấy bước tới khoác tay tôi, kéo tôi qua đó.
Nhưng thực tế thì mục tiêu của cô ấy lại là Lục Chiêu.
Từ lúc chúng tôi ghép bàn, mọi sự chú ý của Quan Điềm Điềm đều dồn hết lên người Lục Chiêu.
Có điều...
Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Trong suốt bữa ăn, Lục Chiêu luôn giữ thái độ lịch sự nhưng xa cách, chỉ một lòng chăm sóc tôi.
Đồ ngâm tương ở quán này khá ngon. Lục Chiêu gọi một phần tôm ngâm tương, suốt bữa ăn anh chẳng đụng đũa mấy, toàn bóc tôm cho tôi.
Bữa cơm bốn người tạo thành một vòng luẩn quẩn tình cảm vô cùng kỳ dị.
Quan Điềm Điềm có ý lấy lòng Lục Chiêu, nhưng Lục Chiêu chỉ bận rộn chăm sóc tôi. Còn tôi...
Lại dùng khóe mắt lén lút quan sát Chu Bùi.
Vẻ mặt cậu ấy đầy rầu rĩ. Tôi nghĩ chắc là vì Quan Điềm Điềm rồi.
Dù sao thì cô gái mình thích lại ngang nhiên lấy lòng một chàng trai khác ngay trước mặt mình, nếu đổi lại là ai khác thì trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì.
Thế nhưng có ai ở đây lại không mang tâm trạng như thế chứ?
Quan Điềm Điềm trơ mắt nhìn Lục Chiêu quan tâm tôi hết mực. Lục Chiêu nhìn tôi lén lút quan sát Chu Bùi, còn tôi lại đang xót xa cho sự cô đơn của Chu Bùi.
Đúng là một vòng luẩn quẩn nực cười.
Chắc trong bốn người, chẳng có ai ăn bữa cơm này ngon miệng cả.
14
Ăn xong, tôi vội vã chào tạm biệt Chu Bùi, lôi thẳng Lục Chiêu đến thư viện, bắt đầu một vòng "nước đến chân mới nhảy" mới.
Lục Chiêu học rất giỏi.
Tư duy của anh cực kỳ nhạy bén và rõ ràng. Qua lời giảng của anh, tất cả những chỗ tôi không hiểu trước đó đều trở nên dễ hiểu ngay lập tức.
Vài ngày tiếp theo, Chu Bùi không hề liên lạc với tôi, mà tôi cũng chẳng có tâm trí đâu để mà để ý đến cậu ấy.
Có điều thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, tôi lại thầm nghĩ không biết cậu ấy và Quan Điềm Điềm đã làm hòa với nhau chưa.
Chắc là chưa đâu nhỉ?!
Dù sao thì có đôi khi tôi tranh thủ lướt mạng xã hội, cũng chưa thấy bọn họ đăng bài công khai.
Những ngày cùng nhau học tập vừa qua lại khiến ấn tượng của tôi về Lục Chiêu thay đổi đi rất nhiều.
Trước đây tôi luôn cảm thấy anh là chàng hotboy thanh lãnh cao cao tại thượng, ngoài khuôn mặt đáng tự hào đó ra thì chẳng còn gì khác.
Nhưng sau khi tìm hiểu rồi tôi mới nhận ra...
Gương mặt đó lại chính là điểm ít nổi bật nhất trên người anh.
Lục Chiêu rất thông minh, thậm chí anh còn thông minh đến mức mang lại cho người ta cảm giác vô cùng tường tận thấu đáo. Anh có kế hoạch rõ ràng cho cuộc sống của mình, có năng lực đồng cảm sâu sắc, hơn nữa tuy tính tình lạnh nhạt, nhưng nội tâm lại vô cùng tinh tế.
Mấy ngày nay ở thư viện, vừa hay bắt gặp cảnh một nữ sinh tìm anh tỏ tình.
Thực ra ánh mắt tò mò của biết bao người khiến Lục Chiêu rất mất tự nhiên, nhưng anh vẫn kiên nhẫn nhận lấy thư tỏ tình của bạn nữ kia, khẽ nói lời cảm ơn rồi nhẹ nhàng từ chối.
Không hề dây dưa lằng nhằng, cũng không để tình cảm của cô gái ấy rơi xuống đất, dính đầy bụi trần.
Tôi c.ắ.n nắp b.út ngồi bên cạnh nhìn sang, âm thầm cộng cho Lục Chiêu một điểm trong lòng, nhưng cũng càng thêm tin chắc rằng...
Lời Lục Chiêu nói lúc trước chẳng sai chút nào.
Đúng là bề ngoài của anh thì lạnh lùng, nhưng thực ra nội tâm lại khá dịu dàng tinh tế.
Dùng lời của anh để diễn tả chính là ngoài lạnh trong nóng.
Nhờ hồng phúc của Lục Chiêu mà dạo gần đây, tôi có thể cảm nhận rõ ràng bản thân đã tiến bộ hơn một chút.
Ba ngày thi đấu kết thúc, tôi cũng được coi là phát huy vượt mức bình thường.
Lục Chiêu đến đón tôi, nói muốn dẫn tôi đi ăn để chúc mừng.
"Sớm quá rồi đấy". Tôi vội vàng từ chối: "Còn chưa biết kết quả thế nào mà."
"Không sao đâu."
Lục Chiêu vừa nói, vừa dẫn tôi đến một quán lẩu gần đó.
"Cuộc thi kết thúc rồi, thứ hạng không hề quan trọng. Sự nỗ lực em bỏ ra cùng với quá trình thử thách bản thân mới là quan trọng nhất."
Tôi ngẫm lại cũng thấy đúng, bèn theo anh vào quán, gọi một đống đồ ăn.
Có điều lần này tôi đã lén đi thanh toán trước.
Chúng tôi có gọi một chút rư/ợu, lúc nào Lục Chiêu cũng mang cái vẻ cán bộ lão thành, nhưng t.ửu lượng lại khá tốt.
Lúc tôi đi vệ sinh, bước chân đã có hơi loạng choạng, nhưng anh thì đến cả ánh mắt cũng chưa từng thay đổi.
Đôi mắt ấy vẫn luôn lặng lẽ nhìn tôi, nơi đáy mắt luôn trong trẻo, sáng rõ.
Rư/ợu vào ba tuần, anh cất tiếng gọi tôi, dường như có chút chần chừ.
Anh hỏi tôi...
"Chẳng lẽ em không nhận ra cậu 'bạch nguyệt quang' kia của em thích em thật sao?"
Bạch nguyệt quang? Chu Bùi á?
Sao có thể chứ.
15
Lục Chiêu nói Chu Bùi thích tôi.
Hơn nữa anh nói một cách chân thành, vô cùng nghiêm túc.
Anh uống một ngụm rư/ợu, giọng điệu nhàn nhạt: "Em có thể đi hỏi cậu ta thử xem."
"Tôi thì rất muốn cậu ta mau ch.óng cuốn gói cút đi cho khuất mắt, nhưng cũng muốn cạnh tranh công bằng. Hơn nữa..."
Giọng anh hơi khựng lại.
"Tôi không muốn nhìn thấy hai người cứ vướng bận như vậy. Nếu đã thích nhau thì đừng đoán già đoán non, dè dặt thăm dò nhau nữa. Còn nếu không hợp thì hai người cứ nói toạc ra, cậu ta từ đâu đến thì về lại nơi đó."
"Cần gì cứ phải dằn vặt lẫn nhau."
Đó chính là nguyên văn lời của Lục Chiêu nói với tôi.
Còn tôi thì không đáp lại.
Bởi vì trong đầu đang rối như tơ vò, căn bản không biết nên nói cái gì nữa.
Đối với chuyện tình cảm, con gái đều rất nh.ạy cả.m. Thực ra không chỉ một lần nghĩ tôi đến chuyện có phải Chu Bùi thích mình không?