Tôi dọn hết đồ đạc của mình ra khỏi nhà.
Tôi cũng chẳng cao thượng gì.
Những món trang sức, túi xách mà Bạch Phương Tự m/ua cho tôi, tôi đều đem b/án hết lấy tiền, gửi vào tài khoản cá nhân.
Cả bộ sưu tập trang sức ngọc lục bảo chất đầy một bức tường.
Giờ đã hóa thành một chuỗi con số lạnh lùng.
Nhưng tôi vui.
Ít nhất, nhờ chuỗi số này, nửa đời sau tôi chẳng phải lo cơm áo gạo tiền.
Không chỉ vậy, ly hôn xong, tôi còn được chia thêm một phần gia sản.
Không phải toàn bộ, nhưng phần lớn tài sản sẽ thuộc về tôi.
Bạch Phương Tự lúc này đang ở đỉnh cao của sự hối h/ận, sau khi xin hòa giải bất thành, đối mặt với nước mắt của tôi, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Hắn nói: "Dù sao cũng là anh có lỗi với em, đây cũng coi như cách anh bù đắp cho em."
Hắn lại nói: "Nhưng anh vẫn luôn yêu em, và sẽ luôn đợi em ở nhà. Chỉ cần em đồng ý, anh nhất định sẽ tái hôn với em, bên anh sẽ không còn bất cứ người phụ nữ nào khác."
Tôi nhìn tấm giấy ly hôn vừa được trao, cùng số dư trong ngân hàng lại tăng thêm mấy số không, không nhịn được bật cười: "Yên tâm, bên anh có phụ nữ hay không, tôi không quan tâm."
Tôi liếc nhìn Lộ Diệp và Chu Thời An đang đứng cách đó không xa.
Hôm nay tôi đi lấy giấy ly hôn, hai người họ đã sốt sắng chờ sẵn trước cửa Cục Dân chính.
Bạch Phương Tự thấy vậy, trợn mắt kinh ngạc: "Em... Các người..."
Lộ Diệp bước tới, cười nói: "Anh chồng cũ ơi, cuối cùng cũng thoái vị rồi nhỉ."
Chu Thời An nhìn về phía Cục Dân chính: "Thính Thính, giờ em đã ly hôn với chồng cũ rồi, theo thứ tự kế nhiệm, có phải nên đi đăng ký kết hôn với anh không?"
Lộ Diệp hét lên: "Sao lại là anh!"
Chu Thời An bình tĩnh đáp: "Vì tôi là bạn trai hiện tại, còn cậu là bạn trai cũ. Trừ khi tôi thoái vị, cậu mới có thể thăng chức. Nhưng tôi sẽ không bao giờ rời xa Thính Thính, cậu muốn làm bạn trai em ấy thì trước tiên phải để tôi làm chồng em ấy đã."
Lộ Diệp c/ăm phẫn: "Đồ vô liêm sỉ!"
Bạch Phương Tự sững sờ trước đoạn hội thoại này: "Lâm Thính, hóa ra em cũng phản bội anh."
Tôi mỉm cười gật đầu: "Cũng như nhau cả thôi."
"Lần sau tôi kết hôn, nhớ đến uống rư/ợu mừng nhé."
Chu Thời An cũng nói thêm: "Yên tâm, lúc đó sẽ dành cho anh một chỗ ngồi hàng đầu."
Lộ Diệp lại càu nhàu: "Tôi cũng muốn tổ chức một lần."
"Được rồi được rồi, mỗi người một lần, tôi tuyệt đối công bằng."
Cân bằng cảm xúc, tôi vẫn làm khá tốt mà.