12
Kể từ sau ngày hôm đó, Lục Thời Dục không còn tỏ ra thân cận với tôi nữa.
Tôi lại phải dùng đến tin tức tố nhân tạo, những tháng ngày trôi qua ngày một thêm mỏi mòn đ/au đớn.
B/ệnh tình chuyển biến x/ấu đi rất nhiều.
Mỗi sáng thức dậy tôi đều bị cơn đ/au hànhz hạz đến mức bừng tỉnh, cộng thêm phản ứng t.h.a.i nghén liên tục quấy phá.
Lúc nào tôi cũng nôn mửa đến mức trời đất quay cuồ/ng.
Mỗi khi thấy vậy, Sầm Mặc từ phòng dành cho khách bước ra sẽ liền đỏ hoe hốc mắt, nhìn chằm chằm vào phần bụng dưới của tôi với bộ dạng rưng rưng như chực khóc.
Lục Thời Dục hễ nghe thấy tiếng động, sẽ lập tức lao ra che khuất tầm nhìn của cậu ta... rồi đóng sầm cửa nhà vệ sinh lại.
Tôi lau vội vết m.á.u vương trên khóe môi, mỉm cười.
May mà anh ấy không bước vào trong.
Nếu để anh ấy nhìn thấy vệt m.á.u loang lổ trong bồn cầu, thì nguy to mất.
...
Đến ngày thứ ba kể từ khi Sầm Mặc dọn vào ở, công ty Lục Thời Dục đột nhiên có việc gấp nên anh phải ra ngoài.
Công ty có tai mắt của ông nội cài vào, nên anh không thể dẫn Sầm Mặc theo cùng.
Đám người làm trong biệt thự lại đều đã bị cho nghỉ việc hết rồi, anh đành phải lên tiếng cảnh cáo tôi, liệu h/ồn mà tránh xa Sầm Mặc ra.
"Cho đến khi cậu sinh xong đứa bé, em ấy sẽ không làm lo/ạn đâu, chỉ là tạm trú ở đây thôi.
"Vậy nên, cậu đừng có mà gây khó dễ cho em ấy."
Anh vẫn còn ghim th/ù cái lần tôi "giả b/ệnh" toan tính anh dạo trước, nên sinh ra tâm lý đề phòng tôi.
Tôi nghiêm túc giải thích: "Anh yên tâm đi, tôi không hề gh/ét bỏ cậu ấy, cũng sẽ không làm gì cậu ấy đâu."
Nói cho cùng, lúc trước đều là do tôi ng/u muội thiếu hiểu biết, chỉ vì sự ích kỷ của bản thân mà đã tự tay chia rẽ hai người họ.
Lục Thời Dục b/án tín b/án nghi, lúc đi đến trước cửa nhà đột nhiên quay lại ôm tôi một cái, truyền cho tôi chút tin tức tố.
Mùi hương gỗ tuyết tùng mang tính chất xoa dịu đã làm giảm bớt đi sự khó chịu trong tôi.
Thế nhưng khi vừa lâng lâng ngoảnh đầu lại.
Sầm Mặc đã thu lại hết thảy dáng vẻ dịu dàng đáng yêu của mấy ngày qua, cậu ta đang nghiến răng khoanh tay đứng trước cầu thang xoắn ốc, nhìn tôi bằng ánh mắt từ trên cao trút xuống.
13
Lục Thời Dục vừa rời khỏi nhà chưa đầy nửa tiếng, đã lập tức phóng xe quay trở lại.
Anh đẩy cửa bước vào, đ/ập vào mắt là một mảng đỏ thẫm trên mặt đất, không biết là m.á.u của ai đã chảy tràn lan khắp nơi.
Tôi ngây dại ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt thất thần của anh, và cả bàn tay đang r/un r/ẩy vươn ra rồi lại rụt về.
Lục Thời Dục chợt nhận ra, người bị thương không phải là tôi.
Anh vội vã đứng dậy bước về phía bên kia của chiếc cầu thang xoắn ốc, bế thốc Sầm Mặc đang hôn mê bất tỉnh lao thẳng đến b/ệnh viện.
Đèn phòng cấp c/ứu sáng lên.
Tôi vội vã bắt taxi bám sát theo sau anh, vừa chạy đến nơi còn đang thở dốc thì đã bị Lục Thời Dục bất thình lình bóp ch/ặt lấy cổ.
Gân xanh trên cánh tay anh nổi lên cuồn cuộn, ánh mắt hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống:
"Ôn Yến, tôi thực sự không thể nhìn ra cậu lại dám ra tay tàn đ/ộc đến mức này... Thật quá đ/ộc á/c!"
Vốn dĩ tôi đã bị cảnh Sầm Mặc lăn từ trên cầu thang xuống dọa cho sợ đến ngây người, giờ khắc này nước mắt chợt tuôn rơi lã chã, tôi liều mạng lắc đầu rồi ra dấu tay.
"Không phải đâu, không phải tôi..."
Sau khi anh đi khỏi, Sầm Mặc đã đứng trên lầu không ngừng buông những lời mỉa mai, nói ra những lời lẽ á/c ý khó nghe.
Tôi vốn chẳng thèm để tâm đến điều đó, nhưng cậu ta lại sai bảo tôi đứng chờ ngay cạnh cầu thang... rồi tự mình lăn từ trên cao xuống ngay dưới chân tôi.
Con người ta khi rơi vào trạng thái hoảng lo/ạn cực độ, thì đầu óc sẽ trở nên vô cùng trống rỗng rối bời.
Lục Thời Dục không hiểu những ký hiệu tay lộn xộn của tôi, nhưng lực siết trong lòng bàn tay mang theo ý niệm trả th/ù lại không hề giảm bớt.
Tôi bị bóp cổ đến mức nghẹt thở, ngay lúc tưởng chừng như sắp không thở nổi nữa thì...
Một bàn tay khác đột nhiên xuất hiện, mạnh mẽ lôi cả người tôi về phía sau.
14
Một lượng lớn không khí trong lành ùa vào khiến tôi sặc sụa, bước chân lảo đảo.
Từ Dư Trình đỡ lấy tôi, rồi tiện tay giáng trả lại Lục Thời Dục một đ/ấm.
"Giao cậu ấy lại cho anh, để rồi anh đối xử với cậu ấy như thế này sao?"
Lục Thời Dục vốn đang rực lửa gi/ận, lập tức đẩy tôi ra rồi lao vào đ.á.n.h nhau với anh ấy.
"Một kẻ ngoài cuộc như anh thì lấy tư cách gì xen vào chuyện của chúng tôi? Ôn Yến là Omega của tôi, cho dù có chuyện gì xảy ra thì cũng không đến lượt anh xen vào!"
"Omega của anh sao? Hờ!" Từ Dư Trình cười khẩy đầy kh/inh bỉ, "Anh thử tự hỏi lại lương tâm mình xem, kết hôn với cậu ấy suốt hai năm qua, anh có hiểu gì về cậu ấy không? Nếu anh thực sự hiểu cậu ấy, thì làm sao có thể cho rằng cậu ấy sẽ h/ãm h/ại người khác chứ!
"Lục Thời Dục, anh đúng là ng/u xuẩn đến mức hết t.h.u.ố.c chữa rồi! Anh có biết Ôn Yến cậu ấy..."
Đột nhiên, từ phía sau truyền đến một tiếng động lớn chói tai.
Lục Thời Dục phản xạ cực nhanh, lao tới đỡ lấy thân ảnh đang vô cớ ngất xỉu của tôi, anh bỗng trở nên bàng hoàng bối rối: "Cậu ấy... cậu ấy bị làm sao thế này?"
"Anh còn có mặt mũi mà hỏi à! Cậu ấy..."
Từ Dư Trình chưa kịp dứt lời, thì cánh cửa phòng phẫu thuật đột nhiên mở ra.
Bác sĩ phẫu thuật ngoại khoa còn chưa kịp tháo khẩu trang, đã vội vã hỏi: "Ai là người nhà của b/ệnh nhân? Mau đi theo tôi."
Từ Dư Trình nắm lấy cổ tay tôi định kéo người đi, nhưng Lục Thời Dục vẫn cố chấp ôm ch/ặt lấy tôi, sống c.h.ế.t không chịu buông.
"Không lo cho ánh trăng sáng của anh nữa à? Nếu không đi ngay, e là cậu ta sẽ phải c.h.ế.t trên bàn mổ đấy."
Từ Dư Trình ném cho anh một ánh nhìn đầy mỉa mai.
Cuối cùng, anh kéo mạnh một cái, ôm gọn tôi vào trong lòng.