Đội sản xuất đơ người, mấy nhân viên cộng thêm đạo diễn đều ngớ ngẩn.

"Chuyện này là sao?"

Đạo diễn r/un r/ẩy hỏi.

Tiết Kiều tốt bụng chỉ vào mấy x/á/c ch*t phía trước và sau nói: "Trên thế giới không có cương thi, nên đây đều là người đóng thế."

Đạo diễn quay đầu nhìn nụ cười cà lơ phất phơ của Tiết Kiều hỏi: "Tiết đại sư, anh không gạt người đấy chứ?"

Yêu Nhược bật cười thành tiếng: "Anh đoán xem."

Đạo diễn nghe vậy, tuyệt vọng nhìn trời, nói lý ra thì anh ta theo chủ nghĩa duy vật hơn 40 năm, lần đầu tiên thấy cảnh này, nhất thời thật sự không thể chấp nhận được.

Tôi tiến lên vỗ vai anh ta: "Không sao đâu đạo diễn, cùng lắm thì ch*t thôi mà, có gì to t/át."

Đạo diễn gật đầu: "Cô nói cũng phải, cùng lắm thì ch*t… Hả? Tôi không muốn ch*t mà..."

Tiết Kiều đứng sau lưng anh ta ngoáy ngoáy tai cảm thán: "Đạo diễn của các người, gan bé thật."

Những nhân viên còn lại đã sợ hãi co rúm lại thành một cục, MC thì đã trốn vào trong cùng.

Mà trong hang đã truyền ra tiếng thình thịch, bầy x/á/c ch*t đuổi ra rồi.

Tôi cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, giơ ki/ếm gỗ đào trước ng/ực.

"Nói thật, tôi làm xong vụ này, sẽ không bao giờ tham gia loại show tạp kỹ rá/ch nát này nữa."

"Lần trước cô tham gia show tạp kỹ cũng nói như vậy."

Anh ấy nói xong, lấy ra tấm lôi kích mộc sư phụ cho, cười cười: "Không sao, có tôi đây, lát nữa tôi lại biểu diễn cho các người xem một màn, sét đ/á/nh thi hữu nhé!"

Nói xong, anh ấy ra lệnh bài, trầm ngâm hai giây.

"Lôi!"

Một đạo thiên lôi trong nháy mắt n/ổ tung giữa đám x/á/c ch*t, đám x/á/c ch*t gần như bị chấn ngã toàn bộ.

Yêu Nhược thấy vậy, vội vàng lấy hộp đựng cổ trùng ra đưa cho Tiết Kiều.

Tiết Kiều cầm hộp cổ trùng, bắt đầu niệm những câu chú cổ xưa khó hiểu vào đám x/á/c ch*t.

Tôi ngơ ngác đứng một bên, đợi anh ấy niệm xong, huyệt Bách Hội của đám x/á/c ch*t bắt đầu động đậy, giống như có thứ gì đó muốn phá kén chui ra.

Yêu Nhược tiến lên che mắt tôi, tôi an tĩnh đứng tại chỗ, nhắm ch/ặt hai mắt.

Trong không khí tràn ngập mùi m/áu tanh nồng nặc và mùi thịt th/ối r/ữa.

Tiết Kiều kéo tay Yêu Nhược ra, chậm rãi nói: "Cô ấy không thể cả đời không nhìn những thứ này được."

Tôi chậm rãi mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt khiến tôi không ngừng buồn nôn.

Đám x/á/c ch*t không còn sự bảo vệ của thi trùng, trong nháy mắt bắt đầu th/ối r/ữa, bụng rỗng tuếch chi chít toàn là dòi bọ, xươ/ng trắng và thịt thối giao nhau, mủ hòa lẫn với óc vàng khè nhầy nhụa lênh láng trên mặt đất, còn đang chậm rãi chảy.

"Ọe."

Đạo diễn là người đầu tiên không nhịn được, nôn ra.

"Ọe ~"

"Ọe ~"

Những nhân viên khác cũng vậy.

Trưởng trấn thấy thi trùng bị Tiết Kiều thúc giục ra, lùi lại phía sau một bước, tay cầm dẫn h/ồn linh ra sức lắc.

[Leng keng leng ~]

Chín con cương thi bên cạnh ông ta đồng loạt nhảy ra.

Tiết Kiều cong môi cười, nhanh chóng niệm chú ngữ.

Con cương thi đầu bắt đầu lắc lư lên xuống, huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu nó phồng lên một cục lớn.

Trưởng trấn thấy vậy, một tay cầm dẫn h/ồn linh, một tay nắm lấy viên gạch lớn không biết nhặt từ đâu, la hét xông về phía Tiết Kiều.

Tôi phản ứng cực nhanh đẩy ông ta ra.

"Má nó, đấu pháp cao cấp nhất thường dùng thủ pháp mộc mạc nhất đúng không."

Tiết Kiều kinh h/ồn chưa định vỗ ng/ực: "Không phải chứ Đại ca, đấu pháp anh ném gạch?"

Trưởng trấn hừ lạnh một tiếng, lại quay người nhặt một viên gạch lớn ném về phía Tiết Kiều.

Yêu Nhược nhanh chóng tiến lên đ/á bay.

"Ch*t ti/ệt!"

Cô ấy ch/ửi một câu tục tĩu, tôi tưởng là đám x/á/c ch*t xảy ra chuyện gì, vội hỏi cô ấy sao vậy.

Yêu Nhược nghiêm túc trả lời: "Đá trúng dây th/ần ki/nh rồi."

Tôi: "......"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm