Trên xe đi về, Hạ Kỳ Sơ cứ lén lút quan sát sắc mặt tôi.
Đôi mắt chớp chớp, rồi đỏ hoe cả một vòng.
Giống như một con thỏ nhỏ.
"Anh, em sai rồi."
Tôi cũng đã từng trải qua tuổi thanh xuân, ai mà chẳng có đôi lần muốn đ/á/nh người.
Chỉ là tôi chưa từng đ/á/nh nhau bao giờ.
Kẻ kia rõ ràng thấy Hạ Kỳ Sơ nên mới dám nói câu đó.
Rõ ràng là chủ động khiêu khích.
Gia đình đó tôi có biết.
Dạo trước cạnh tranh dự án với tập đoàn Hạ thị, bị thua cuộc.
Ở cái tuổi của Hạ Kỳ Sơ, bị ch/ửi là đồ vô dụng với ng/u ngốc, không tức mới lạ, động thủ cũng là chuyện thường.
Tôi xem video rồi, cũng kiểm tra rồi, chỉ là thương tích ngoài da thôi.
Da Hạ Kỳ Sơ trắng, khóe miệng để lại một vòng bầm tím.
Tôi giả vờ hù dọa cậu ấy.
"Sai ở chỗ nào?"
Cậu ấy bĩu môi.
Lẩm bẩm nửa ngày mới nói được một câu.
"Em... em thấy mình không sai."
Tôi nhịn cười, giả vờ nghiêm nghị nhìn cậu ấy.
Cậu ấy hậm hực.
"Là hắn ch/ửi anh trước."
"Em không cho phép ai ch/ửi anh."
Tôi gi/ật mình.
Vì bảo vệ tôi mà cậu ấy đ/á/nh nhau sao?
Hạ Kỳ Sơ vẫn tiếp tục nói.
Miệng mấp máy.
Vẻ mặt tức gi/ận và bất mãn hiện lên sống động.
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, cậu ấy lại trở về vẻ ngoan ngoãn quen thuộc.
Ôm lấy cánh tay tôi làm nũng.
"Anh đừng gi/ận em nữa."
"Lần sau có ai b/ắt n/ạt anh, em vẫn sẽ đ/á/nh nhau."
Tim tôi đ/au nhói.
Không biết là vì lời nói của cậu ấy, hay là vì vết thương của cậu ấy.
Tôi đưa tay chạm nhẹ.
"Có đ/au không?"
Cậu ấy chớp mắt.
"Đau lắm, anh thổi cho em đi."
Vừa bước vào cửa nhà, bố mẹ đã vây quanh lấy.
Đi lướt qua tôi, nắm lấy tay Hạ Kỳ Sơ.
"Bảo bối, làm sao thế này?"
"Anh con chẳng phải bảo con đ/á/nh người ta sao, sao chính con lại bị thương thế này?"
"Đưa đi bệ/nh viện chưa? Để mẹ xem nào, bầm tím hết cả rồi, răng có sao không?"
"Không được, mẹ gọi bác sĩ đến khám tổng quát cho con."
Bố lấy điện thoại định bấm số.
Bị Hạ Kỳ Sơ gi/ật lại.
"Con không sao, con không đ/au chút nào."
Cậu ấy đắc ý kể lại mình đã đ/á/nh đối phương thảm hại thế nào.
Khiến bố mẹ bật cười.
Ba khuôn mặt giống nhau đến lạ.
Nhìn một cái là biết người một nhà.
Hạ Kỳ Sơ thừa hưởng tất cả ưu điểm của bố mẹ, sở hữu gương mặt điển trai khiến người ta không rời mắt.
Mang theo sự trẻ trung tràn đầy sức sống đặc trưng của lứa tuổi này, rạng rỡ như một vầng thái dương.
Tôi ngoảnh mặt nhìn hình ảnh mình trong tủ kính.
Gương mặt thanh tú hoàn toàn khác biệt.
Nhìn lâu, dường như còn có chút nhạt nhòa.
Từng có người nói, hai đứa trẻ nhà họ Hạ.
Hạ Kỳ Sơ như mặt trời, còn tôi như mặt trăng.
Mặt trời xuất hiện, mặt trăng liền mất đi ánh hào quang.
Nơi nào có mặt trời, sẽ chẳng ai đi tìm ki/ếm mặt trăng.
Trong lòng tôi nảy sinh một chút hụt hẫng mà chính tôi cũng chán gh/ét.
Họ mới là một gia đình.
Nhưng tôi có tư cách gì để thất vọng chứ?