Tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đã trở về biệt thự, nằm trên chiếc giường lớn quen thuộc.
Mũi tôi dường như vẫn còn vương vấn hương quýt đặc trưng của Giang Văn Duyệt.
Chúng tôi từng quấn quýt ở nơi này, làm đủ thứ chuyện khiến người ta x/ấu hổ.
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà một hồi lâu, rồi lại dán mắt vào những sợi xích bạc trên cổ tay và cổ chân.
Cuối cùng hít một hơi thật sâu.
Xoa xoa cái cổ nhức mỏi, tôi đẩy cửa phòng ngủ.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi gi/ật nảy mình.
Biệt thự như vừa bị tr/ộm ghé thăm.
Ghế sofa và bàn đều bị lật đổ, đồ sứ vỡ tan tành khắp nơi, thấp thoáng những vệt m/áu đỏ rực.
Thấy xung quanh không một bóng người, tôi lao thẳng về phía cổng chính.
Thế nhưng từ phía sau lại vang lên giọng nói âm u: “Anh định chạy đi đâu?”
Tôi cứng đờ, từ từ quay lại.
Giang Văn Duyệt chậm rãi tiến đến, gương mặt góc cạnh chìm trong bóng tối, làn da hiện lên màu trắng bệch bất thường.
“Anh nghĩ em sẽ để anh chạy thoát lần nữa sao?”
Ngón tay lạnh giá áp vào gáy tôi, khiến toàn thân tôi nổi hết da gà.
“Thiếu gia, sao cậu cứ phải bắt tôi lại? Thân thể tôi, cậu cũng đã chiếm đoạt rồi, chẳng lẽ vẫn chưa chơi đủ sao?”
“Chơi?” Giang Văn Duyệt nhếch mép cười khẩy, “Anh cho rằng em đang chơi đùa với anh?”
“Không thì là gì?”
Giang Văn Duyệt cười khẽ, tựa người vào tường, đưa tay che mắt.
Lòng tôi đầy ấm ức.
Trong đầu không ngừng hiện lên những tấm ảnh hôm đó.
Xung quanh Giang Văn Duyệt rõ ràng có biết bao nhiêu người.
Rõ ràng hắn là kẻ lừa dối trước.
Sao hắn dám giả vờ làm nạn nhân?
“Tôi cảm ơn cậu đã giúp chữa b/ệnh cho Vụ Vụ, tôi tuyệt đối không trốn tránh trách nhiệm. Nếu cần, tôi có thể viết giấy n/ợ, nhất định sẽ trả lại số tiền này.”
“Anh muốn đoạn tuyệt qu/an h/ệ với em?”
Tôi gượng gạo gật đầu.
Giang Văn Duyệt nắm ch/ặt tóc tôi, lớn tiếng quát: “Anh nằm mơ đi!”
Tôi giãy giụa muốn thoát ra.
Ngay lập tức, thân hình Giang Văn Duyệt chao đảo, sau đó bất ngờ phun ra một ngụm m/áu, ngã quỵ xuống đất.
Tôi hoảng lo/ạn gọi người tới c/ứu nhưng không ai đáp lời.
Đúng lúc ấy, Giang Ngôn gọi điện đến.
Tôi cuống quýt bắt máy, giọng nghẹn ngào: “Không ổn rồi... Hình như tiểu thiếu gia bị tôi chọc gi/ận đến mức tức ch*t rồi…”
Giang Ngôn đến rất nhanh.
Mấy bác sĩ thành thạo đưa người lên phòng ngủ tầng trên để truyền dịch.
Giang Ngôn đi quanh phòng khách hai vòng, chẳng tìm được chỗ nào để ngồi, đành ngồi phịch xuống đất.
Mặt tôi tái mét, nói không ra hơi: “Thiếu... Thiếu gia làm sao vậy?”
“Do nó tự chuốc lấy thôi.” Giang Ngôn tỏ ra không lo lắng, còn tò mò hỏi, “Nhưng rốt cuộc cậu đã nói gì với nó vậy?”
Tôi ấp úng: “Tôi nói... Sẽ viết giấy n/ợ, trả lại tiền chữa b/ệnh cho Vụ Vụ.”
Giang Ngôn hiểu ra: “Thảo nào.”
Tôi chỉ tay về phía biệt thự tan hoang: “Vậy rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Giang Ngôn nhìn tôi từ đầu đến chân, bực dọc vuốt tóc: “Tôi không ngờ nó lại thích cậu đến thế.”
“Giang Văn Duyệt về nhà, phát hiện cậu biến mất thì lập tức muốn đi tìm. Tôi cho người nh/ốt nó trong biệt thự, không cho đi. Nó liền đ/ập phá tan tành, thậm chí còn tự h/ủy ho/ại bản thân để đe dọa tôi.”
Giang Ngôn nhìn chằm chằm vào tôi, lắc đầu ngao ngán: “Người đẹp hơn, khéo léo hơn cậu ở bên nó nhiều vô số, rốt cuộc cậu có gì đặc biệt?”
Tôi ủ rũ cúi đầu: “Tôi cũng không biết nữa.”
Nhớ lại vẻ mặt q/uỷ dị của Giang Văn Duyệt, tôi không nhịn được run lên, chậm rãi nói: “Hay là... Tôi đi trước nhé?”
Giang Ngôn nhanh tay chặn tôi lại: “Cậu muốn Giang Văn Duyệt ch*t sao?”
“Nhưng…”
Giang Ngôn nhìn sợi xích bạc trên cổ tay tôi, sắc mặt hơi ngượng ngùng: “Yên tâm, tôi sẽ trông chừng Giang Văn Duyệt, không để nó làm càn đâu.”