Sự thật chứng minh, tôi đã quá ngây thơ.
Đêm tân hôn, tôi tắm rửa thơm tho, khoác chiếc áo choàng lụa mỏng manh ngồi bên chiếc giường King Size trải ga đỏ chót, các đầu ngón tay run lẩy bẩy… à không, đúng hơn là run vì phấn khích.
Cánh cửa mở, anh bước ra với mùi tuyết tùng quyến rũ phảng phất quanh người.
Mùi hương ấy như có móc câu.
Tôi nuốt nước bọt một cái, cổ họng khô khốc, những ngón tay siết ch/ặt tấm ga giường.
Không biết lúc cởi đồ, anh sẽ như thế nào?
Thân hình chuẩn từng centimet như vậy, chỗ ấy hẳn cũng... không tệ nhỉ?
Đêm nay... liệu có đ/au không?
Khi đầu óc đầy những suy nghĩ táo bạo sắp vượt đèn đỏ, một tiếng thở dài khẽ khàng vang lên trên đỉnh đầu.
Giọng Tang Triều trầm ấm vang lên: "Yên tâm đi."
Tôi ngẩng phắt mặt lên.
Ánh mắt thăm thẳm của anh đậu trên gương mặt tôi.
"Tôi sẽ không động vào em."
Nói xong, anh quay người rời đi, còn lịch sự đóng cửa phòng lại.
Tiếng bước chân biến mất ở cuối hành lang, chỉ còn lại mùi tuyết tùng gợi cảm mà xa cách.
Nỗi thất vọng cùng sự x/ấu hổ trào dâng như sóng lạnh, nhấn chìm tôi trong tích tắc.
Tất cả sự căng thẳng, e thẹn, mong đợi ban nãy giờ đã biến thành trò cười không lời.
Đồ khốn!
Cái mối qu/an h/ệ môn đăng hộ đối chó má này! Cái thứ Alpha đỉnh cao rởm kia!
Tang Triều rõ ràng là đồ bất lực! Vô dụng! Vô dụng! Vô dụng!
Cuộc sống sau hôn lễ.
Tang Triều thực hiện xuất sắc vai trò "người chồng mẫu mực" kiểu sách giáo khoa.
Anh nhớ rõ mọi lịch biểu diễn của tôi, luôn bảo tài xế đưa tôi đến nhà hát sớm nửa tiếng;
Anh thuê chuyên gia dinh dưỡng thiết kế thực đơn ba bữa cho tôi.
Thậm chí khi tôi luyện đàn, thỉnh thoảng anh sẽ ngồi ở góc phòng khách trên chiếc ghế bành to đùng, lật giở tạp chí tài chính trong im lặng.
Nhưng chỉ vậy mà thôi.
Không có sự va chạm mùi hương, không có ánh mắt vấn vương, càng không có một chút thử thách thể x/á/c nào.
Chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính, mãi chỉ lưu lại hơi ấm của một mình tôi.
Anh ở phòng khách, tôi ở phòng chính, ngôi nhà rộng thênh thang đến mức có thể phi ngựa, hai chúng tôi diễn xuất hoàn hảo khái niệm "người xa lạ quen thuộc".
Cuộc sống này nhạt nhẽo đến mức khiến tôi muốn đi tu.