Năm đó tôi học năm hai đại học.

Châu Vũ là soái ca khoa Thể dục, lại còn là công tử nhà giàu.

Trường có vô số cô gái thích anh ta, Hồ Châu Châu cũng là một trong số đó.

Cũng từ lúc ấy, Hồ Châu Châu cực kỳ gh/ét tôi.

Châu Vũ theo đuổi tôi rất đi/ên cuồ/ng.

Tuổi trẻ ngây thơ, tôi tin rằng câu chuyện Lọ Lem đã thực sự xảy ra với mình, tôi tin rằng anh ta thực sự thích tôi.

Nhưng thực ra, Châu Vũ chỉ đ/á/nh cược với bạn cùng phòng.

Tiền cược năm trăm tệ, và lời cá cược là trong một tháng phải cư/ớp được "lần đầu" của tôi.

Trong mắt họ, sự trong trắng của một cô gái chỉ đáng giá năm trăm tệ.

Lúc đó nhà tôi cũng gặp chuyện.

Bệ/nh teo cơ của bố trở nặng, tế bào u/ng t/hư của anh trai bắt đầu di căn, nếu không phẫu thuật thì sẽ ch*t.

Để có tiền cho anh tôi phẫu thuật, bố tôi để lại một bức di thư, rồi nhảy từ tầng thượng xuống.

Khi biết tin bố mất, tôi lập tức đi tìm Châu Vũ.

"Hạ Nhan, em tưởng tôi thật lòng thích em sao? Chơi đùa thôi mà."

"Tôi thừa nhận em có chút nhan sắc, dáng người cũng không tệ. Nhưng với xuất thân này, cũng xứng làm phụ nữ của Châu Vũ tôi sao?"

"Ếch ngồi đáy giếng."

Tôi nhớ đó là lúc ăn tối, dưới ký túc xá người qua lại tấp nập.

Tôi cúi đầu, quỳ xuống trước mặt Châu Vũ.

"Em không đến để xin quay lại với anh."

Châu Vũ hoảng hốt:

"Em… em làm gì vậy?"

"Anh có thể… cho em mượn hai mươi vạn được không?"

Ca mổ của anh trai cần hai mươi vạn.

Hai mươi vạn, với Châu Vũ chẳng qua là tiền rư/ợu một đêm ở hộp đêm.

Đối với anh trai tôi, lại là hy vọng để sống tiếp.

Bố đã mất rồi, anh trai là người thân duy nhất của tôi trên đời này.

Tôi phải c/ứu anh ấy.

Trước cửa ký túc, đám đông dần tụ tập.

Châu Vũ dường như rất khoái chí khi dẫm đạp lên tôi.

Anh ta nhổ nước bọt, cười:

"Hai mươi vạn à? Được, coi như tôi m/ua lần đầu của em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm