Đôi mắt âm dương

Chương 7

08/05/2024 14:53

Qu/an h/ệ giữa bà nội với bố càng lúc càng căng thẳng.

Hôm đó sau khi đi gặp đạo trưởng Thanh Phong về, bà âm thầm hỏi tôi: "A Nô, có phải con lại nhìn thấy gì rồi không?"

Tôi gật đầu.

"Là thứ gì?"

Tôi suy nghĩ, kéo tay bà nội, viết chữ vào lòng bàn tay bà:

Đạo trưởng là m/a.

Mặt bà nội liền trắng bệch.

Bà ngồi bệt xuống giường, ôm ng/ực thở dốc: "A Di Đà Phật. Nhưng chúng ta chỉ thấy dáng vẻ tiên phong đạo cốt."

Tôi lại viết:

Đó không phải dáng vẻ vốn có của lão ta.

Bà nội hiểu ý: "Nói như vậy nghĩa là ông ta còn biết ngụy trang. Chúng ta dù sao cũng là th/ai phàm mắt thịt, bị ông ta che mờ cũng không lấy làm lạ."

"Chuyện này con từng nói với ai chưa?”

Tôi lắc lắc đầu: "Chưa từng ạ. Con chỉ nói với mình bà thôi."

Bà ôm tôi vào lòng: "Được, A Nô nhớ kỹ, đừng nói cho ai. Sau này nếu gặp lại ông ta, cũng giả vờ không biết giống như bình thường."

Thế nhưng bà nội ngày càng siêng đi các chùa miếu đạo quán hỏi vận.

Dù sao biết trong nhà có một yêu quái như vậy ai mà không lo lắng cơ chứ.

Tất nhiên, hành động của bà nội đã khiến đạo trưởng Thanh Phong vô cùng không vui.

Đạo trưởng nói: "Khi đó để cháu trai bà theo tôi tu đạo, bà không đồng ý, bây giờ lại đi cầu thần bái phật khắp nơi, há chẳng phải chê bai lão đạo tu vi thấp kém hay sao?"

Bà nội miễn cưỡng cười nói: "Tôi đây đã quen lễ Phật, chỉ nghĩ dù là Bồ T/át hay thần tiên nào thì cúng bái vẫn tốt hơn. Không cầu vinh hoa phú quý, chỉ cầu sự yên bình trong lòng."

Bố tôi lấy làm bất mãn: "Mẹ à, mẹ bái những thần tiên bùn thần tiên sắt ấy không bằng mẹ bái thần tiên thật này. Một tiên nhân chân chính ở ngay trước mặt mà mẹ không cầu, lại phí bao công sức thế để làm gì?"

Từ sau đó trở đi, giữa bố và bà nội thường xuyên giương cung bạt ki/ếm với nhau.

Vốn dĩ bà nội nhận nuôi tôi đã là nút thắt trong lòng bố tôi, bây giờ lại bị đạo trưởng Thanh Phong chia rẽ, bố tôi càng cảm thấy bà nội không quan tâm đến tiền đồ tương lai của ông ta nên cố ý không tiếp đón chu đáo khách của ông ta.

Có một hôm, bà nội bỗng nói với tôi: "A Nô, bà nội đã tìm được mấy đạo sĩ giỏi, vài hôm nữa là có thể nhổ được cái gai nhọn này rồi."

Tôi nhìn mấy đạo sĩ mặc đồ trắng tay cầm đuôi hươu hoặc pháp khí ở sau lưng bà nội. Thực sự có mấy phần giống cao nhân.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy lo lắng: "Bà nội, con cảm giác đạo trưởng đó rất đ/áng s/ợ, con sợ..."

Một đạo sĩ c/ắt ngang lời tôi: "Có gì đ/áng s/ợ chứ. Chúng tôi tu hành nhiều năm, yêu m/a q/uỷ quái gì đó thấy chúng tôi là giơ tay chịu trói ngay. Nếu có á/c q/uỷ giả làm người tu đạo, chúng tôi tất nhiên sẽ diệt trừ nó."

Tôi còn muốn nói gì đó, bà nội đã xoa đầu tôi: "A Nô yên tâm, sau hôm nay sẽ không cần phải sợ hãi đạo sĩ đó nữa."

Nhưng không ngờ bà nội lại một đi không trở về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10
6 Thứ Cấp 0 Chương 13
10 Mang thai hộ Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm