Giang Khoát lái xe rất vững.
Vốn dĩ tôi hơi say xe, nhưng ngồi trên xe của anh thì dù có dán mắt vào điện thoại thì cũng không hề hấn gì.
Trong nhóm chat của lớp đang xôn xao vì màn tỏ tình vừa rồi, mọi người đi/ên cuồ/ng réo tên tôi vào trêu chọc, khiến tôi phải bất lực trả lời từng tin nhắn một.
Đang lúc ấy, Giang Khoát ở bên cạnh bỗng lên tiếng với giọng điệu có vẻ thờ ơ: "Vừa rồi sao lại không đồng ý cậu ta?"
Tôi vẫn cúi đầu gõ chữ và lơ đãng đáp: "Em thích người lớn tuổi hơn một chút."
Gặp đèn đỏ, Giang Khoát đạp phanh, rồi nghiêng đầu lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tôi.
Lúc này tôi mới chợt nhận ra câu nói của mình hình như có ý ám chỉ.
Tôi vội ngẩng phắt đầu lên rồi lập tức lắc đầu ng/uầy ng/uậy để thanh minh: "Em không có nói là em thích anh đâu ạ. Em thật sự không có ý đó! Anh đừng hiểu lầm."
Đầu ngón tay Giang Khoát gõ gõ một cách bâng quơ lên vô lăng. Anh thản nhiên nhìn tôi xù lông như một con nhím, cứ như thể đã thưởng thức đủ bộ dạng lúng túng của tôi, sau đó anh mới chậm rãi cất lời: "Có ai bảo là em thích anh đâu."
"Em đang hoảng lo/ạn cái gì thế?"
Một câu nói khiến tôi lập tức nghẹn họng, bỗng chốc không sao đáp lại được.
Tôi đành cầm điện thoại lên, giả vờ như không có chuyện gì mà tiếp tục lướt tin nhắn, dù thực tế trong lòng tôi đã tự lăng trì mình cả vạn lần rồi.
Chương 4: