Tôi lái xe đến nhà Tống Lệ.
Hắn vui mừng dính lấy tôi.
Sau khi làm lo/ạn một trận, tôi đang định mở lời nói ra mục đích thực sự của chuyến đi này.
Thì nghe thấy Tống Lệ lên tiếng trước:
"Hôm nay tôi gặp mẹ tôi rồi."
"Bà ấy có mối qu/an h/ệ rất tốt với các con của bà ấy, chưa bao giờ cười với tôi như thế cả."
Tôi biết cha mẹ Tống Lệ là hôn nhân thương mại, sau khi cưới ai chơi người nấy, sinh ra Tống Lệ chưa được hai năm đã trở mặt ly hôn.
Không lâu sau, mẹ hắn tìm được chân ái, lại sinh thêm cho bà ta hai người em cùng mẹ khác cha.
Bà ta không có chút tình cảm nào với Tống Lệ, cũng không muốn nhận đứa con trai này, gần như không bao giờ quay về thăm hỏi.
Tôi không muốn đá/nh giá chuyện nhà hắn, chỉ ôm người đàn ông trông có vẻ đáng thương lúc này vào lòng.
Vài giây sau, tôi t/át hắn một cái:
"Đừng cắn!"
Hắn ôm ch/ặt eo tôi, vùi mặt vào ngựk tôi hừ hai tiếng như một con chó.
"Cha tôi nói bà ấy còn chẳng cho tôi bú sữa lần nào."
"Anh có cố gắng thế nào thì tôi cũng là đàn ông, không có sữa đâu."
"Anh chẳng biết xót tôi chút nào."
"Mẹ tôi ch*t rồi, cha tôi vào tù rồi, ít nhất anh vẫn còn một người cha khá ổn."
Tống Lệ im lặng hai giây rồi nói:
"Thực ra cha tôi cũng chẳng ra gì, chỉ là những đứa con khác của ông ta quá phế vật, nên ông ta chỉ có thể đặt hy vọng lên người tôi. So với cha, ông ta giống ông chủ của tôi hơn, ngày nào cũng giám sát tôi vì sợ tôi h/ủy ho/ại giang sơn vất vả gây dựng của ông ta."
"Ừ... vậy thì chúng ta đúng là thảm không ai kém ai."
Tống Lệ ngẩng đầu, ấn gáy tôi xuống để hôn.
Ngựk chúng tôi áp vào nhau, cảm nhận cùng một nhịp đ/ập.
Một lúc sau, hắn chống người lên, nhìn chằm chằm tôi từ trên cao, trong mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc.
"Anh nói xem, đều là đàn ông, anh có cái gì tôi có cái đó, anh không có cái gì tôi cũng không có, tại sao tôi cứ thấy anh khác biệt thế nhỉ?"
"Phải làm sao đây? Chỗ nào của anh tôi cũng thích đến phát đi/ên."
Tim tôi lại đ/ập nhanh lên.
Giây tiếp theo hắn cúi người xuống.
"Làm thêm lần nữa."
"..."
Cho đến khi rời đi, tôi vẫn không nhắc đến mục đích thực sự của chuyến đi này.
Hai ngày sau, bạn tôi gửi cho một tấm ảnh.
"Tống Lệ đang hẹn hò với Vương Nhan Từ à?"
Trong ảnh, hai người dưới ánh mặt trời trông rất thân mật, đều đang nhìn nhau cười, tôi có thể nhận ra Tống Lệ đang thực sự hạnh phúc từ tận đáy lòng.
Không khí tràn ngập sự ngọt ngào của một cặp đôi trẻ.
Cổ họng tôi thắt lại, tôi gọi cho Tống Lệ một cuộc điện thoại.
Không bắt máy.
Nửa tiếng sau, tôi lại gọi thêm một cuộc nữa.
Cho đến khi cả ngày trôi qua, tôi vẫn không gọi được cho hắn.
Buổi tối, tôi lên máy bay ra nước ngoài, sau khi hạ cánh, tôi nhìn chằm chằm vào khung hội thoại đầy những tin nhắn thoại chưa được trả lời.
Vài phút sau, ngón tay tôi cứng đờ gửi đi tin nhắn cuối cùng.
"Tống Lệ, mối qu/an h/ệ của chúng ta kết thúc rồi."
"Hy vọng lần tới gặp lại, chúng ta đều có thể quên đi trải nghiệm trong thời gian này, quay trở lại trạng thái ban đầu."
【Tạm biệt.】
Nói xong, tôi xóa hết tất cả các phương thức liên lạc của hắn.