10

Trước đây, Tạ Yến Chu chưa từng hung dữ với ta như vậy.

Mọi tính x/ấu của hắn, cơ bản đều dành cho người ngoài.

Lần trước hắn nổi gi/ận như thế, là vì có người phản lo/ạn.

Đó là nhánh hoàng tộc còn sót lại chưa bị gi*t sạch. Lấy danh nghĩa “thanh quân trắc”, tụ tập một đám phản tặc.

Nhưng bọn chúng không dám đối đầu với kẻ đi/ên tà/n nh/ẫn hiếu sát, liền m/ua chuộc người cũ trong cung để ;lén mang ta ra ngoài.

Đúng vậy, là “tr/ộm” đi.

Lúc đó Tạ Yến Chu còn chưa quản ta ch/ặt như bây giờ.

Hắn cho ta tự do, phối hợp mọi sở thích của ta. Chỉ đứng từ xa nhìn, như chỉ cần thấy ta là đã đủ hạnh phúc.

Nhưng trong cung vẫn còn một số người cũ chưa dọn sạch. Bọn họ bỏ th/uốc mê vào thức ăn của ta, rồi tr/ộm ta đi.

Khi Tạ Yến Chu biết được, cả bọn đã chạy khỏi hoàng thành.

Lúc đó, hắn giống như phát đi/ên. Một mình cưỡi ngựa, cầm đ/ao đồ sát tất cả.

Tạ Yến Chu như dã thú không biết mệt, gi*t đến mức phản tặc kinh hãi.

Sau đó, bọn phản tặc lại làm một chuyện ng/u xuẩn nhất. Dùng mạng ta để u/y hi*p Tạ Yến Chu quy phục.

Ngay lập tức bị hắn một đ/ao c/ắt cổ.

Khi m/áu nóng b/ắn lên mặt ta, cả người ta cứng đờ vì chấn động.

Có lẽ đó cũng là nguyên nhân ta luôn kiêng dè Tạ Yến Chu.

Khi đó hắn giống hệt á/c q/uỷ bò ra từ địa ngục. Dù là ánh mắt hay khí chất đều quá mức đ/áng s/ợ.

Khoảng thời gian đó, ta cũng rất ngoan ngoãn.

Cho dù hắn cài đầy tai mắt trong tẩm cung của ta, ta cũng không dám oán một lời.

Có lẽ vì cảm xúc bị đ/è nén quá lâu, ta mới trở nên cố chấp trong chuyện mang th/ai như vậy.

Như mọc ra phản cốt, nhất định muốn sinh đứa trẻ này.

11

Ánh mắt Tạ Yến Chu quá mức nguy hiểm.

Giống như sư tử bị chọc gi/ận, chỉ sơ sẩy sẽ nhào lên cắn người m/áu chảy đầm đìa.

Ta đối diện với ánh mắt đang phẫn nộ ấy.

Khóe mắt liếc thấy thanh bội ki/ếm bên hông hắn, cuối cùng ta vẫn lùi một bước, định giải thích.

“Không phải như ngươi nghĩ…”

“Ta không nghe! Huyền Ninh, tốt nhất ngươi suy nghĩ kỹ rồi hẵng nói!”

Mắt Tạ Yến Chu đỏ lên, chăm chăm nhìn môi ta.

Hắn muốn ta cho hắn một lời giải thích, lại nói không nghe.

Ta thở dài, vẫn cảm thấy có chuyện gì cũng phải cho người ngoài lui trước rồi nói. Vì vậy ta nhìn về phía y nữ đang quỳ dưới đất, r/un r/ẩy.

“Ngươi ra ngoài trước đi. Nên nói gì, không nên nói gì, chắc ngươi hiểu rõ?”

Y nữ ngoan ngoãn gật đầu, hoảng hốt đứng dậy. Không dám tùy tiện dò xét, cũng không dám nhìn nhiều, nàng hành lễ rồi quay đầu rời đi.

Tạ Yến Chu không ngăn. Sắc mặt hắn lạnh lẽo, không biết đang liên tưởng điều gì.

“Ngươi sợ ta làm gì nàng ta, nên muốn bảo vệ nàng? Huyền Ninh, ngươi lại nghĩ ta như vậy?”

“Thích nàng ta đến thế sao?”

Tạ Yến Chu cố chấp như vậy, đầu óc cứng nhắc.

Nếu không phải tình cảnh không thích hợp, ta đã đ/á hắn một cái rồi.

Nhưng lúc này ta chỉ có thể nhẹ giọng giải thích: “Không phải. Ta và nàng không có bất cứ qu/an h/ệ gì.”

Tạ Yến Chu lại đột nhiên kích động: “Không có qu/an h/ệ mà cô nam quả nữ ở chung một phòng? Còn cho lui hết cung nhân?”

“Huyền Ninh, ngươi là muốn cùng nàng sinh một đứa con, rồi bỏ ta!”

Hắn giống như người si tình bị lừa cả thân lẫn tâm. Ánh mắt nhìn ta như nhìn kẻ phụ tình.

“Ngươi còn nhớ không? Là ngươi.”

“Chính ngươi, Huyền Ninh, chủ động cùng ta!”

“Đương nhiên, ta cũng không định buông tha ngươi.”

“Nhưng đời này là ngươi chủ động với ta trước!”

Ta gật đầu, đột nhiên không muốn giải thích nữa.

Dù sao hắn cũng không nghe. Hắn chỉ biết chìm trong nỗi ủy khuất của mình mà trách móc ta.

Nhưng sự im lặng của ta không hiểu sao lại chọc gi/ận Tạ Yến Chu.

Hắn nghiến răng, cởi áo bào, kéo dây lưng.

“Được, muốn sinh phải không.”

“Vậy chúng ta sinh!”

“Không sinh ra được, ngươi cứ nằm trên giường cho ta!”

12

Nhìn bàn tay hắn vươn tới, ta không né tránh.

Lúc này nói gì hắn cũng không nghe lọt.

Dứt khoát, ta trực tiếp vén chăn, lộ ra bụng mang th/ai hơi nhô lên.

Nhịp thở theo đó phập phồng, khiến Tạ Yến Chu sững sờ.

Sau đó hắn càng nghiến răng tức gi/ận: “Mấy ngày này, ta không thấy ngươi thì ăn không ngon ngủ không yên.”

“Ngươi thì hay rồi, lại còn b/éo lên!”

“Huyền Ninh, ngươi không có lương tâm!”

Hắn càng cởi nhanh hơn, nói tối nay phải dạy dỗ ta một phen.

Ngay sau đó bị ta một cước đ/á xuống giường.

Trong ánh mắt không thể tin của hắn, ta bình thản nói: “Ta mang th/ai rồi. Là của ngươi.”

Tạ Yến Chu sững người, theo bản năng lại nhìn bụng ta.

Rồi sắc mặt hắn trở nên khó coi: “Ngươi đùa ta vui lắm sao? Chúng ta đều là nam nhân, sao có thể mang th/ai?”

“Cho dù trên giường ta thường nói muốn ngươi sinh cho ta một đứa, nói mấy lời vô lại…”

Tạ Yến Chu như nghĩ ra điều gì, lập tức nổi gi/ận: “Khoan đã, có phải ngươi khiến nữ nhân vừa rồi mang th/ai rồi không? Vì muốn giữ mạng nàng, nên cố ý lừa ta?”

“Vô dụng thôi, ta tuyệt đối sẽ không tha cho kẻ dám tranh ngươi với ta.”

“Huyền Ninh, nói đi! Ngươi biết hậu quả khi lừa ta!”

“Nói đi, là… thật sao?”

Sau khi gầm lên, Tạ Yến Chu lại dè dặt nhìn ta.

Trong mắt hắn đầy vẻ mong chờ.

“Huyền Ninh, ngươi thật sự có thể sinh?”

Nhìn Tạ Yến Chu rối lo/ạn đến mức lúc vui lúc gi/ận, thậm chí tự gh/en với chính mình, ta có chút buồn cười.

Nhưng nghĩ đến việc hắn căn bản không muốn ta sinh đứa trẻ này, ta lại lạnh mặt.

“Ngươi có thể tìm một thái y đáng tin đến xem. Là biết ta có nói dối hay không.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm